Chương 15

“Kịch hay?” Hắn khẽ nhướng mày: “Chẳng lẽ là Nguyễn Thế tử?”

“Tất nhiên là hắn rồi. Vừa rồi ta cho người đi dò la tin tức, hắn bị Hoàng tổ mẫu lôi đến Phật đường chép kinh thư, nói là để hắn tỉnh táo lại. Hắn không có quan chức mà dám vào cung trêu ghẹo cung nữ trong hoa viên, ra tay làm cả ta và ngươi bị thương, hai tội gộp lại mà phạt.”

Hai người một trước một sau vào thiên điện. Đợi hắn quỳ ngồi trên đệm mềm, các cung nữ hai tay bưng khay lần lượt đi vào. Trừ canh và cháo ra, có đủ hai mươi bốn món ăn, tuy lượng ít nhưng bày biện vô cùng tinh tế.

Ôn Thiên Lâu liếc nhìn Nguyễn Linh Lung, nghe nói nàng ngày thường quen thói xa hoa, từ ăn uống đến y phục đều chọn thứ tốt nhất, vô cùng kén chọn, thích đồ ngọt. Các món trên bàn hầu như đều có vị ngọt. Hắn bưng bát nhỏ múc canh ngọt, lặng lẽ đặt bên cạnh tay Nguyễn Linh Lung.

Nguyễn Linh Lung cười nói: “Sao ngươi biết ta thích ngọt? Mới ban hôn có mấy ngày mà ngươi đã đi tìm hiểu sở thích của ta, xem ra ngươi rất để tâm đến bổn Đế Cơ đấy.”

Ôn Thiên Lâu nghe vậy liền ho khan hai tiếng: “Ta còn biết nàng thích vải dệt kim tuyến, còn có cửa hàng son phấn Phú Ngọc Mãn Đường ở ngoài hoàng cung nữa...”

Hắn lại cảm thấy những lời này sẽ khiến Nguyễn Linh Lung hiểu lầm là hắn động lòng trước, bèn giải thích: “Các hiệu sách trong kinh thành đều đang bán một cuốn sách tên là “Quý Nhân Lục”, ghi lại đại khái sở thích của các vị hoàng tử và Đế Cơ, ta biết những điều này cũng là chuyện bình thường.”

“À?” Nguyễn Linh Lung có chút ngạc nhiên, nàng thật sự đã nghĩ Ôn Thiên Lâu có chút động lòng với nàng nên mới tìm hiểu sở thích của nàng rõ ràng như vậy: “Chuyện này không nói nữa, kẻo làm người ta thất vọng.”

Một lát sau, Ôn Thiên Lâu suy nghĩ rồi nói: “Nói đi cũng phải nói lại, nếu Bệ hạ phạt Nguyễn Thế tử, đây chính là làm mất mặt Nhữ Nam Vương, sau này cục diện trong triều e là sẽ có biến.”

“Phụ hoàng ta anh minh thần võ, dĩ nhiên là không sợ. Bây giờ chúng ta cũng là châu chấu trên cùng một sợi dây, trong cung hiện giờ có ta bao bọc ngươi, ngươi cũng không cần phải sợ.” Nguyễn Linh Lung quen tay vỗ lên mu bàn tay người khác, vô tình chạm vào mu bàn tay hắn, tay như bị lửa đốt vội rụt lại.

“Ngươi đừng có hiểu lầm.”

Ôn Thiên Lâu: “...” Cố ý chiếm tiện nghi của ta?

Hai người im lặng dùng xong bữa, Ôn Thiên Lâu trở về Nội thần các chờ qua buổi trưa.

Giờ Thân, các đại thần buổi sáng đã tận mắt chứng kiến hành vi của Nguyễn Ngọc Thành đều đứng trước lầu gác trên tường thành sau Ngọ Môn. Hai bên tường thành, binh lính uy nghiêm xếp thành hàng chữ “nhất”.

Trời quang mây tạnh, nắng chói chang khiến người ta không mở nổi mắt.

Nguyễn Ngọc Thành bị thị vệ trói gô lại giải đến trước Ngọ Môn. Hắn ta khinh khỉnh bước về phía trước, đến khi nhìn thấy ghế dài và côn trượng mới nhận ra lời Thái hậu nói ở Phật đường tuyệt đối không phải là dọa mình.

Hắn giãy giụa, vẻ mặt hoảng hốt hét lớn: “Ta bị oan! Hoàng thúc, ta thật sự bị oan.”

Nguyễn Tần Thiên hai tay đút trong tay áo, thờ ơ nói với Nhữ Nam Vương bên cạnh: “Thằng nhóc Ngọc Thành này, trẫm cũng không muốn phạt, nhưng gia có gia quy, quốc có quốc pháp. Nếu hôm nay trẫm tha cho nó, chẳng phải sau này sẽ có kẻ muốn trèo lên cổ trẫm mà đi vệ sinh sao?”

Nhữ Nam Vương mất hết mặt mũi, màn gϊếŧ gà dọa khỉ chính là nhắm vào ông, chỉ có thể cung kính gật đầu phụ họa.

“Bệ hạ nói phải, là thần đệ gia giáo không nghiêm mới để nghịch tử gây ra đại họa, hôm nay để nó chịu phạt trước Ngọ Môn cũng là điều nên làm.”

Nguyễn Ngọc Thành đứng xa không nghe rõ họ đang nói gì, chỉ thấy một bóng hình màu đỏ thẫm xinh đẹp từ bậc thang ở góc tường đi lên thành. Nàng cùng người bên cạnh nhìn nhau cười, đâu có bị thương nặng như lời đồn.

Nàng cúi đầu hành lễ: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”

“Không cần đa lễ, trưa nay trẫm đã nghe ngự y báo lại, nói vết thương trên tay con đã lành được bảy tám phần, vậy mà lại vì tên tiểu tử hỗn láo kia mà bị thương lại một lần nữa. Phụ hoàng sẽ thay con dạy dỗ nó.”

Nguyễn Linh Lung gọi Ôn Thiên Lâu mặt mày tái nhợt lại, dùng tay áo che mặt nức nở: “Phụ hoàng, nhi thần chịu chút ấm ức không là gì, nhưng hòn đá của đường huynh đã ném trúng trán của Ôn đại nhân, tạo thành một vết sẹo to bằng miệng bát. Nhưng nhi thần lại vô cùng yêu thích dung mạo của ngài ấy, dung mạo này mong là sẽ không bị hủy hoại.”

Hả?

Ôn Thiên Lâu thầm nghĩ, sao hắn không biết trên đầu mình có vết sẹo to bằng miệng bát nhỉ?

Mọi người nhìn về phía Ôn Thiên Lâu với nửa cái đầu được quấn băng gạc, không khỏi cảm thấy đồng cảm, cũng khó trách Lạc Gia Đế Cơ lại ra mặt nói giúp.

Sắc mặt Nguyễn Tần Thiên trầm xuống, chắp tay sau lưng, ánh mắt như đuốc nhìn về phía người dưới thành: “Vậy Linh Lung thấy nên xử trí nó thế nào?”

“Hay là phạt thêm mười roi nữa, Ôn đại nhân dưỡng thương, ít nhất cũng phải mất ngàn vàng...” Nàng đôi mắt ngấn lệ nhìn về phía Nhữ Nam Vương, nếu ông ta dám từ chối, chính là làm mất mặt Bệ hạ.

Nguyễn Tần Thiên thấy ông ta im lặng không nói, liền hỏi lại lần nữa: “Nhữ Nam Vương, khanh thấy đề nghị của Đế Cơ thế nào?”

“Thần đệ hoàn toàn nghe theo Bệ hạ.”

Nội thị xuống truyền lời, không lâu sau dưới thành đã vọng lại tiếng kêu xé lòng của Nguyễn Ngọc Thành. Trượng hình phạt hai mươi gậy, người hành hình có kỹ thuật, nhìn thì đánh rất nặng nhưng thực chất chỉ là bị thương ngoài da, bảy tám ngày là gần như khỏi hẳn.

Nhưng phạt roi thì khác, chỉ để lại một lớp trung y trắng, một roi quất xuống là da rách thịt bong, máu tươi chảy ra. Mười roi quất xuống, phải dưỡng thương cẩn thận cả tháng trời.

Nguyễn Linh Lung nói tiếng kêu của Nguyễn Ngọc Thành nghe khó chịu, làm nàng không khỏe, liền dẫn Ôn Thiên Lâu rời đi.

Nụ cười trên mặt nàng đã khắc sâu vào lòng Nguyễn Ngọc Thành. Hắn ta nắm chặt lấy thành ghế, đốt ngón tay trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu.

Nguyễn Linh Lung, Ôn Thiên Lâu, hai người cứ đợi đấy! Ta nhất định sẽ khiến các ngươi phải trả giá.

Nguyễn Linh Lung vì bị thương ở tay nên chỉ có thể ưỡn người đi chậm rãi, nụ cười trên mặt càng lúc càng rạng rỡ. Nàng thở phào một hơi, nói với Ôn Thiên Lâu: “Tên tiểu bá vương đó cuối cùng cũng bị ta trị một trận, trong lòng quả nhiên thoải mái hơn nhiều.”

Ánh mắt Ôn Thiên Lâu vẫn luôn nhìn vào những hạt châu vàng lay động trên trâm cài tóc của nàng: “Nguyễn Ngọc Thành lòng dạ hẹp hòi, nàng không sợ hắn báo thù sao?”

“Ta mới không sợ! Chuyện này vốn dĩ là hắn sai.” Nàng nhặt một chiếc lá khô theo gió rơi xuống đất, bóp nát trong lòng bàn tay, nghiêm túc nói: “Huống hồ hắn bắt nạt ngươi, ta đã nói từ trước, ta nhất định sẽ khiến hắn phải nằm ngang mà ra khỏi hoàng cung.”

“Bắt nạt ta?” Ôn Thiên Lâu nghe vậy khóe miệng khẽ cong lên, mang theo chút chế giễu. Hắn đâu đến mức phải để một nữ nhân ra mặt thay mình.

Ôn Thiên Lâu chậm rãi đi sau lưng Nguyễn Linh Lung, chỉ nghe thấy từng lời nói chân thành của nàng.

“Mọt sách, ngươi bị đánh chỉ có thể đến trước mặt phụ hoàng ta nói lý, nếu hắn không đau không ngứa mà thoát được một cách nhẹ nhàng, ngươi dù có ấm ức cũng chỉ có thể nén trong lòng. Còn ta thì khác, ta có thể thay ngươi kể khổ.”