Tiết trời vào thu, hoa quế theo gió rụng xuống hương thơm lan tỏa khắp sân.
Nguyễn Linh Lung khoác giỏ tre trên cánh tay, leo lên thang, bẻ mấy cành hoa quế cho vào giỏ.
“Đế Cơ, người cẩn thận một chút.”
Mộ Tuyết đứng dưới gốc cây đã lo đến toát mồ hôi trán. Nguyễn Linh Lung lại rất hài lòng nhìn hoa quế trong giỏ, thân thủ nhanh nhẹn trèo xuống thang, cởi dải lụa buộc tay áo ra.
Lạc Gia Đế Cơ làm việc gì cũng thích tự mình làm, đối đãi với cung nhân cũng rất tốt, cách hành xử khác hẳn những vị Đế Cơ khác.
Là người hầu thân cận của Đế Cơ, Mộ Tuyết ngày nào cũng phải lo lắng. Mấy hôm trước Đế Cơ vừa mới ngã từ trên tường xuống, Hoàng hậu nương nương không những không cho gọi thái y mà còn nổi giận trách mắng người một trận.
Đúng là vết sẹo vừa lành đã quên đau.
Mộ Tuyết nhận lấy chiếc giỏ từ tay Nguyễn Linh Lung, lòng còn sợ hãi nói: "Đế Cơ, nếu người muốn hái hoa nữa thì cứ để Mộ Tuyết làm cho! Lỡ như va vào đâu hay ngã bị thương, người chịu khổ vẫn là người thôi."
Nguyễn Linh Lung phủi đi những cánh hoa quế rơi trên người, mày mắt cong cong quay đầu nhìn lại cây quế cao lớn.
“Vậy thì không được, ta phải tự tay làm, nếu giao cho người khác, ngược lại ta sẽ thấy cả người không thoải mái.” Nàng lẩm bẩm: “Bánh hoa quế thì gửi cho Hoàng tổ mẫu, còn bên Phụ hoàng và Mẫu hậu thì ta phải gửi bánh táo đỏ.”
Nguyễn Linh Lung dang rộng hai tay, lảo đảo nhảy từng bước qua những hòn đá trong ao sen. Mặt ao sóng gợn lăn tăn, nhìn từ xa, nàng như hòa vào ánh sáng và bóng nước, thân ảnh cũng trở nên không còn chân thực.
Nguyễn Linh Lung dặn dò Mộ Tuyết: “Lát nữa ngươi tìm người hái hết hoa quế xuống rồi gửi đến các cung nhé.”
"Vâng, Mộ Tuyết đã ghi nhớ cả rồi, Đế Cơ người cứ yên tâm!"
Chủ tớ hai người vừa cười nói vui vẻ vừa tiến về phía cung Phúc Mãn.
Cuối hành lang dài vọng lại tiếng cười của nữ tử, trong như oanh hót, uyển chuyển dễ nghe. Chủ tớ hai người đang ngồi trong vườn nhặt lại chỗ hoa quế mới hái.
Mộ Tuyết cho hoa quế đã sấy khô vào trong bình sứ, nghe thấy tiếng động, nàng ấy liền hướng về phía mấy nữ tử ở cửa cúi người hành lễ, rồi quay sang nhắc nhở Nguyễn Linh Lung đang quay lưng về phía mọi người: “Đế Cơ, là Chiêu Dương Đế Cơ và các vị khác đến ạ.”
Nguyễn Linh Lung lau khô tay, trong lòng vô cùng mừng rỡ, đứng dậy đón tiếp: "Hôm nay sao các tỷ tỷ lại có thời gian đến thăm muội vậy? Từ khi các tỷ xuất giá, chúng ta hiếm khi được tụ họp. Lần này các tỷ lại cùng đến, thật là hiếm thấy."
Đại Đế Cơ Chiêu Dương đặt một vò Nữ Nhi Hồng lên bàn, bất đắc dĩ lắc đầu, thấy Linh Lung vẫn như một đứa trẻ chưa lớn, lòng lại có chút hâm mộ nàng.
Chiêu Dương nghe vậy liền che miệng cười: “Trung thu sắp đến, phụ hoàng triệu các phò mã của bọn ta vào cung nói có việc thương nghị, nên bọn ta tiện đường ghé qua. Vừa mới thỉnh an Hoàng tổ mẫu và Mẫu hậu là vội vàng chạy đến thăm muội ngay.”
Nguyễn Linh Lung nhét bình sứ đựng hoa quế vào tay tỷ tỷ, cố tình nói: “Muội biết ngay mà, nếu không phải các tỷ phu có việc, làm sao các tỷ nỡ rời phủ vào cung chứ."
Mộ Tuyết mang đệm mềm đến, mấy vị Đế Cơ quỳ ngồi quây quần bên nhau, giúp Nguyễn Linh Lung rửa hoa quế. Dòng nước mát lạnh lướt qua đầu ngón tay, xua đi cái nóng nực.
Văn Huệ Đế Cơ mặc bộ cung trang tơ vàng thêu trăm con bướm, thở dài một hơi.
“Linh Lung à, ta cũng muốn vào cung thăm muội lắm, nhưng từ khi gả vào phủ Quốc Công, chìa khóa quản gia đã giao vào tay ta, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều phải do ta lo liệu, ngày nào cũng không thể vắng mặt. Dù chỉ ra ngoài uống chén trà, quản gia cũng đuổi theo giục ta về nhà quyết định. May mà hôm nay được theo phu quân ra ngoài mới có lúc rảnh rỗi.”
Gia Ninh Đế Cơ lại tỏ vẻ hâm mộ Linh Lung vẫn chưa định thân: "Còn phải nói sao."
Nguyễn Linh Lung hít một hơi lạnh: "Sao lại đến mức đó?" Nàng thầm mừng vì mình chưa thành hôn, quả quyết nói: "Đợi lệnh cấm túc của muội được giải trừ, nhất định sẽ đến phủ thăm các tỷ."
Nguyễn Linh Lung là con gái muộn của bệ hạ Nguyễn Tần Thiên, lại do Hoàng hậu sinh ra, được nâng niu trong lòng bàn tay. Trong số các Hoàng tử và Đế Cơ trong cung, Nguyễn Linh Lung là nhỏ nhất.
Mỹ nhân miệng ngọt, thường dỗ dành Hoàng thái hậu cười không ngớt, Hoàng hậu cũng không nỡ gả nàng đi, nên giờ đã tuổi mười tám mà vẫn còn ở trong khuê phòng.
Chỉ vì quá nuông chiều, Nguyễn Linh Lung đến nay cầm kỳ thi họa không thông thứ nào, nữ công lại cực kém, kim toàn đâm vào ngón tay mình.
Bây giờ thì thấy cây là trèo, thấy tường là leo, may mà phẩm hạnh không xấu.
Hoàng hậu thấy tính cách Nguyễn Linh Lung quá phóng khoáng, hành sự không có phong thái của một Đế Cơ, bèn giam nàng trong cung Phúc Mãn, không cho ra ngoài, trước là để mài giũa tính tình, sau là để học lại cung quy. Bên ngoài vườn còn có thị vệ canh giữ, sợ nàng trèo tường bỏ trốn, nhưng cuối cùng vẫn không cản nổi nàng.
Ba vị Đế Cơ mỉm cười, sao Nguyễn Linh Lung lại cảm thấy... sống lưng lành lạnh thế này?
Chiêu Dương Đế Cơ vớt hoa quế từ trong nước ra, cười nói: “Nhưng dạo này trong cung đều đã truyền tai nhau, trong đêm yến tiệc Trung thu, Phụ hoàng và Mẫu hậu sẽ chọn phò mã cho muội đấy."
Nguyễn Linh Lung chỉ vào mình, kinh ngạc hỏi: “Chọn phò mã? Cho muội?”