DVD được cô cất vào ngăn kéo, tan học nộp cho giáo viên chủ nhiệm, trên đường Lý Manh lén liếc nhìn bìa.
Bìa phim cấp ba vô cùng hở hang, dòng chữ phồn thể màu vàng viền đen to đùng in tên 《Yến tiệc thịt da · Tiên tử trong rượu》. Bìa là người phụ nữ bán khỏa thân vùi mình trong bể nước, nam diễn viên cởi trần quay người lại, ống kính máy quay bắt được một góc nghiêng với nụ cười nhẹ, bên cạnh ghi tên anh ta—
Chu Chỉ
Sau giờ học, Lý Manh lén lút đến quán net, dùng máy tính tìm kiếm [Chu Chỉ]. Hiện ra rất nhiều ảnh hở hang, Chu Chỉ ở nhiều góc độ khác nhau cùng nụ cười của anh.
Năm đó, trên diễn đàn đều gọi anh ta là [Ảnh đế phim cấp ba], có anh ta, doanh số phim nhất định được đảm bảo.
Trang web tự động bật video, tiếng rêи ɾỉ chói tai của phụ nữ vang lên méo mó qua loa ngoài, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía cô. Mặt Lý Manh đỏ bừng như gấc, dái tai đỏ đến mức sắp nhỏ máu.
Cô mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống tắt trang web, ánh mắt cuối cùng cô nhìn thấy là gương mặt tuấn tú đến mức sắc lạnh của Chu Chỉ.
Ba năm trước khi được anh ta tìm thấy, Lý Manh rất tin tưởng Chu Chỉ, nhưng không ngờ, cuối cùng cả hai đều bị thời gian thay đổi, bị cái giới này thay đổi.
Chỉ trong năm phút đứng ngoài cửa, Lý Manh đã nghĩ rất nhiều. Chu Chỉ nói đúng, Đạo diễn Quách là bước đệm của cô. Cô không có bối cảnh, không ai chống lưng giới thiệu, cô chỉ có một gương mặt và thân thể tạm coi là xinh đẹp.
Nhưng trong giới này, ai cũng có gương mặt và thân hình đẹp.
Cô quá nhỏ bé.
Lý Manh ngẩng mặt lên, lau đi giọt nước mắt cuối cùng, nghĩ đến lời Chu Chỉ nói, chỉ khi đứng trên bục nhận giải, khóc mới có giá trị, mới xứng đáng để khóc.
Cô cắn chặt môi dưới, răng va vào nhau, cùng lúc tiếng gõ cửa vang lên.
“Ôi chao, chậm thế, tôi còn tưởng không đến chứ.”
Cánh cửa mở ra, mặt Đạo diễn Quách đỏ bừng, tay cầm hai ly rượu, săm soi nhìn cô từ trên xuống dưới, như thể quần áo trên người Lý Manh đã sớm bị ông ta lột sạch: “Vẫn là Chu Chỉ của các người có bản lĩnh.”
Lý Manh không nói nên lời, chỉ cần nói thêm một câu thôi là nước mắt cô sẽ chảy xuống.
Cô cúi mặt, khẽ gọi “Đạo diễn Quách”, rồi đi theo vào trong.
“Tạch.”
Cửa phòng 1402 đóng lại, hành lang một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Thảm Ba Tư nuốt chửng mọi âm thanh, không khác gì những cánh cửa phòng đóng kín kia.
Lý Manh căng thẳng nắm chặt thẻ phòng, Đạo diễn Quách toàn mùi rượu, tiến lại gần cô: “Đạo diễn Quách... cháu...”
Cô ghê tởm đến mức sắp nôn, không nói được lời nào.
“Sao thế?” Đạo diễn Quách ôn tồn nói, rót rượu vang đưa cho cô.
Lý Manh vội vàng nhận lấy, không chút do dự, ngửa cổ uống cạn.
“Tửu lượng tốt đấy.” Đạo diễn Quách lại rót rượu cho cô, bàn tay thô ráp chạm vào đùi Lý Manh.
Lý Manh né tránh một chút, rồi lại cắn răng chịu đựng, cô nhận lấy ly rượu đó, lại uống cạn.
“Trước... tắm...” Lý Manh khó khăn thốt ra ba chữ.
Đạo diễn Quách quấn khăn tắm, bụng bia tròn vo, lông ngực mọc lan lên. Nghe vậy, ông ta cười bẩn thỉu: “Được, tắm, bảo bối nhỏ, em cũng cởi ra đi, chúng ta cùng tắm uyên ương.”
Ông ta vừa nói vừa đứng dậy, cởi khăn tắm ngay trước mặt Lý Manh.
Khăn tắm rơi xuống thảm, không một tiếng động.
Lý Manh theo bản năng nhắm mắt lại, hơi thở nóng bỏng tiến gần cô, từng chút một nuốt chửng cô.