Chương 6

Những hạt điện tử tản ra thành hàng vạn chấm nhỏ, nhanh chóng khuếch tán rồi lại tụ lại.

Những mảnh hoàng hôn lấp lánh và nhảy múa trên khuôn mặt xinh đẹp hoàn hảo được chiếu trên màn hình điện tử lớn, hòa quyện với ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đang treo lơ lửng giữa những tòa nhà kính cao tầng phía sau.

Trên màn hình quảng cáo, nam minh tinh tuấn mỹ khoác hờ chiếc áo khoác màu nude lên cánh tay, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ kim cương màu xám bạc, chiếc áo sơ mi cộc tay màu vàng nhạt lộ ra đường cong cơ bắp đẹp mắt dưới làn da trắng nõn, bên dưới là chiếc quần tây đen ống rộng che đi đôi chân dài.

Anh ta đang cụp hàng mi dài và rậm, đôi mắt đen sâu như xoáy nước, từ xa xa đối diện với Chu Chỉ, người đang đứng bên kia đường, nhỏ bé và chẳng đáng kể.

Chu Chỉ lại châm một điếu thuốc, khói thuốc bay lên, khuôn mặt sắc sảo của anh không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, anh khẽ chớp mắt.

Trên bảng quảng cáo từ từ hiện lên một dòng chữ bay bổng——

Niên Cẩm Hào Đại sứ thương hiệu toàn cầu đồng hồ Bảo Tích

Bức ảnh lại tản ra, rồi tụ lại thành một nữ minh tinh đang nổi.

Trà sữa được nhân viên giao hàng khó khăn mang tới, anh giao hàng từng thùng một từ trên xe xuống.

Chu Chỉ vội vàng đến nhận hàng, cùng anh ta chuyển vào bên trong.

“Mệt chết đi được, anh ơi đơn này mà không có tiền tip, chắc em bỏ việc tại chỗ luôn rồi!” Nhân viên giao hàng nói đùa.

Chu Chỉ cười lớn hai tiếng: “Mấy người ở tiệm trà sữa chắc hận tôi lắm rồi ha ha ha.”

“Anh đừng nhắc nữa, một người thì khóc cha gọi mẹ, người của tiệm trà sữa bên cạnh cũng bị họ kéo sang làm đơn hàng cho anh đấy.”

Chu Chỉ nhịn cười, kéo giọng lên gọi về phía trường quay vừa quay xong: “Trời lạnh rồi, Lý Manh mời mọi người uống trà sữa nóng đó, mọi người vất vả rồi!”

Bảy giờ tối, một chiếc xe van màu trắng dừng dưới tầng hầm khách sạn.

Đèn pha phía trước còn bị vỡ, lay lắt sáng.

Chu Chỉ đặt tay lên vô lăng, qua gương chiếu hậu nhìn khuôn mặt xám xịt như tro tàn của Lý Manh.

Lý Manh ủ rũ, tay siết chặt tấm thẻ phòng, mồ hôi đã thấm ướt mấy lần, rồi lại khô đi mấy lần, nhưng cô vẫn không thể bước xuống xe.

“Đi thôi, đại tiểu thư, còn muốn tôi đưa cô lên à?” Chu Chỉ buồn cười quay đầu nhìn cô.

Lý Manh run rẩy dữ dội, không dám phản kháng, cũng không dám từ chối, răng cắn chặt môi, nước mắt lại chực trào.

“Nhanh lên.” Chu Chỉ sa sầm mặt, giọng nói cũng hạ xuống, không đùa giỡn nữa, thúc giục cô: “Đạo diễn Quách đợi sốt ruột thì hậu quả cô gánh nổi không? Cơ hội này khó có được biết bao cô có biết không? Gia Di là nhà đầu tư lớn, bộ phim này chắc chắn sẽ gây sốt, cô còn muốn đóng phim ngắn à? Cô mà muốn đóng tôi còn chẳng muốn nhận, toàn thứ vớ vẩn gì đâu không.”

“Cô không đi thì phải nghĩ kỹ hậu quả đó, đắc tội với đạo diễn Quách là sẽ bị giới giải trí phong sát đấy, bà cô phẫu thuật rồi còn cần một khoản tiền lớn để hồi phục, thời gian ngắn ngủi cô kiếm tiền ở đâu ra? Hay là tiếp tục về hộp đêm tiếp rượu? Bị người ta đẩy đi làm gái?”

Nước mắt Lý Manh rơi xuống một giọt.

Chu Chỉ tặc lưỡi, cau mày trừng mắt nhìn cô: “Hôm nay cô không bước vào cánh cửa này, đắc tội với đạo diễn Quách rồi mà còn muốn lăn lộn trong giới giải trí à? Em gái à, ngây thơ quá đấy.”