Thử cũng vô ích thôi, anh đã thử nhiều vai đến thế, nhiều bộ phim đến thế, sẽ không có ai cần anh đâu.
Đôi khi con người phải tin vào số phận, mệnh đã không có gì, càng cố đuổi theo điều gì, lại càng không đạt được điều đó.
Điện thoại reo, Chu Chỉ như có linh cảm, im lặng nhận cuộc gọi.
“Thưa anh Chu, do anh không đến đúng giờ, nên vai diễn đã được giao cho một diễn viên khác đúng giờ hơn, tút——”
Điện thoại bị ngắt.
Mặt trời rọi xuống một tia nắng đỏ, những đám mây rực rỡ như lửa phản chiếu lên khuôn mặt suy sụp của Chu Chỉ, yết hầu anh khẽ động đậy lên xuống, vài giọt mồ hôi chảy dọc theo cổ.
Một vài âm thanh ồn ào vang lên không xa.
Trong con ngươi đen sẫm phản chiếu ánh sáng đỏ, Chu Chỉ hơi nheo mắt, tay che trán, nhìn về phía trước.
Mặt trời đỏ như máu đã mọc lên, chiếu rọi một vệt nắng, vừa vặn rơi xuống hướng đó.
Điều đầu tiên Chu Chỉ nhìn thấy là một bóng hình mảnh mai, tuyệt đẹp màu đen.
Anh im lặng, ánh mắt dừng lại một chút, bước chân chậm dần, anh tiến lại gần người phụ nữ đang ngồi trước cửa, rồi ngồi xuống ngưỡng cửa đối diện cô.
Đến gần hơn, Chu Chỉ mới phát hiện đó là một cô gái trẻ, rất trẻ, khuôn mặt cũng rất xinh đẹp.
Mái tóc đen dài rủ xuống trước ngực, hai dải ruy băng đỏ nhỏ và dài dán vào vai trượt xuống, lơ lửng treo trên chiếc váy đỏ được cuốn từ mảnh vải.
Chiếc váy của cô gái bó rất sát, trượt dọc theo eo xuống, khoe ra hai đường cong mềm mại, đầy đặn.
Lúc Chu Chỉ đến, cô ấy đang hút thuốc.
Có lẽ là lần đầu tiên hoặc vài lần đầu, động tác không được thuần thục, cũng không có bật lửa, quẹt diêm mấy lần không bén lửa, vẻ mặt trông không tốt, như trút giận ném từng que diêm ra, hệt như ném từng xác chết.
Những que diêm rơi xuống ánh nắng ban mai, trông như máu chảy thành sông.
Chu Chỉ lơ đãng lấy thuốc lá từ túi ra, châm lửa, tĩnh lặng thở ra một hơi, nhìn làn khói bay lượn trong ánh nắng, tan đi, vẽ nên một khuôn mặt rõ ràng đối diện.
Cửa lớn mở rộng, trong nhà thỉnh thoảng truyền ra tiếng ồn ào của đoàn làm phim, Chu Chỉ đứng ở cửa một lần nữa để cơ hội vuột mất.
Anh lại rít một hơi thuốc nữa, vỗ vỗ mông đứng dậy định bỏ đi, nhấc mí mắt lên nhìn, cô gái đối diện vẫn đang giằng co với que diêm như đang dỗi, có lẽ là vì quẹt mãi không được nên tức giận, cô ta giậm chân hai cái, tiếng giày cao gót nhỏ trên chân cô ta kêu “cộc cộc”, giống như nhịp tim của Chu Chỉ.
Chu Chỉ nhìn dáng vẻ của cô ấy, thấy có chút buồn cười, bước chân lại quay ngược lại, lấy đi điếu thuốc từ miệng cô gái: “Em gái nhỏ đã thành niên chưa? Ra vẻ người lớn à.”
“Chậc.”
Cô gái xinh đẹp liếc anh một cái, tỏ vẻ khó chịu vì Chu Chỉ lo chuyện bao đồng.
Nhưng lười nói nhiều với anh, cô lại lấy một điếu thuốc khác từ hộp ra, cắn vào đôi môi đỏ mọng, tiếp tục quẹt diêm.
Cô ta cứ thế giằng co với que diêm, nhất quyết phải châm được lửa.
Chu Chỉ bị chọc cười, anh ngậm điếu thuốc vừa lấy từ miệng cô gái vào răng, giật lấy hộp diêm của cô, hơi cúi đầu.
Lửa lóe lên chớp nhoáng trước mặt.
Chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt của Chu Chỉ, hàng mi dài khẽ run trong gió lạnh, và một nốt ruồi đen ở khóe mắt.
Dưới ánh bình minh, nốt ruồi có màu đỏ.
Anh khom người trước mặt cô gái, má hơi hóp lại, hít một hơi, khói trắng lững lờ thoát ra từ miệng và mũi.