Chu Nhạc Nhạc được anh nhẹ nhàng bế đặt lên chiếc giường nhỏ màu hồng của mình, thằng bé chu mông lên, chiếc qυầи иᏂỏ mềm mại phồng lên, trông như một cái bánh được trải phẳng trên giường.
Chu Nhạc Nhạc không chạy theo xu hướng, đặc biệt thích tô tóc hồng cho Bồ Tát và trò chơi thay quần áo cho Quan Âm, ngay cả chiếc giường nhỏ cũng treo rèm voan hồng.
Trước đây khi được mẹ Triệu Nguyễn Nguyễn chăm sóc, hai bà cháu ngày nào cũng xem phim cung đấu, khiến Chu Nhạc Nhạc rất nhập vai, về nhà ngồi trên giường nhỏ kéo rèm xuống là đòi “buông rèm nhϊếp chính”.
Chu Chỉ không phải “Quang Tự”, anh phải làm “An Đức Hải” của nó.
Nghe Lão Phật Gia Nhạc Nhạc ngọng nghịu gọi: “Tiểu Chỉ ngố, pha sữa cho ai gia.”
Chu Chỉ nhịn vài lần, nhưng cuối cùng không thể nhịn nổi nữa, anh tìm một người giúp việc về nhà chăm sóc thằng bé: “bệnh” muốn làm Hoàng Thái Hậu của Chu Nhạc Nhạc mới đỡ hơn một chút, nhưng cũng chẳng đỡ đi đâu, tình cờ thay, thằng bé xem《Tây Du Ký》, rồi lại bắt đầu thờ Quan Âm.
Chu Chỉ tiện tay bật đèn đầu giường, xác nhận máu mũi nó không còn chảy nữa, anh mới yên tâm đôi chút, đặt thuốc cầm máu ở đầu giường để phòng khi cần thiết.
Tượng Bồ Tát nhựa từ bàn tay nhỏ nắm chặt của Chu Nhạc Nhạc tuột ra, suýt nữa lăn xuống giường.
Chu Chỉ nhanh tay lẹ mắt tóm lấy, siết mạnh một cái, mặt Bồ Tát liền xẹp lép. Chu Chỉ vội vàng giúp Bồ Tát khôi phục lại, rồi cung kính đặt về chỗ cũ.
Nghĩ đến bộ Quan Âm nhựa này là do mẹ vợ vất vả tìm đến xưởng đồ chơi đặt riêng, anh lại thấy hơi mềm lòng, cảm thấy mình đã nói nặng lời với Triệu Nguyễn Nguyễn.
Trong nhà rất ít đồ dễ vỡ, hầu hết các góc cạnh cứng cáp cũng được Chu Chỉ dùng miếng xốp mềm dày bịt kín.
Chu Nhạc Nhạc luôn lễ Bồ Tát, nhưng không biết chính nó mới là một Tiểu Bồ Tát thân ngọc, từ khi sinh ra đã mắc chứng rối loạn đông máu di truyền, không thể ngã, không thể bị thương, chỉ cần chạm nhẹ một cái, da cũng tím bầm, trên người bị rách một vết nhỏ cũng chảy máu không ngừng.
Thế giới của Chu Nhạc Nhạc rất nhỏ, chỉ bao gồm tivi và những gương mặt quen thuộc.
Nhìn khuôn mặt mềm mại đang say ngủ của đứa bé, vai Chu Chỉ trĩu xuống.
Không biết có phải vì gặp Niên Cẩm Hào hay không, Chu Chỉ, người vốn có chất lượng giấc ngủ rất tốt, hiếm hoi mơ một giấc mơ dài.
Một giấc mơ dài đến mức không thể tỉnh lại, dài như đêm vĩnh cửu.
Cũng giống như một đoạn ký ức đã cất giấu rất lâu, chưa từng có cơ hội được đem ra phơi nắng.
·
Chu Chỉ nhận được điện thoại gọi thử vai khi anh vừa thở hổn hển rời khỏi một nữ diễn viên khỏa thân.
Đoàn làm phim đối với những cảnh như vậy đã quá quen thuộc.
Phim cấp 3 có chi phí sản xuất rất thấp, chất lượng hình ảnh thô sơ, phim trường cũng không chuyên nghiệp, đạo diễn thậm chí còn phải tự mình bê ghế đẩu.
Mọi thứ đều hướng đến một chữ duy nhất, là hở.
“Chị Vương, chị lau đi.” Chu Chỉ ném cho nữ diễn viên một chiếc khăn, giũ miếng băng keo màu da dính trên qυầи ɭóŧ, nhăn nhó kéo ra, miếng băng keo dính vào da thịt phát ra tiếng “tách tách”.
Trán anh rịn vài giọt mồ hôi, Chu Chỉ lau mặt, tiện tay vớ lấy một chiếc khăn tắm khoác lên người, sải bước về phía phòng tắm tạm bợ.
Chu Chỉ có kinh nghiệm quay phim dày dặn, chưa bao giờ cần người khác giúp quấn băng keo, anh luôn tự nhét giấy vào, rồi quấn tất quanh vùиɠ ҡíи.