Hình như anh đang nhìn ai đó qua đứa bé, lại hình như chỉ đơn thuần đang lo lắng cho con mình.
Anh nhìn rất lâu, rất lâu.
Mãi sau đó, anh bình tĩnh nói.
“Anh đang tính nghỉ việc.”
Triệu Nguyễn Nguyễn và Uông Khiết mắt mở to hơn cả mắt nhau.
Một lúc lâu sau, trong phòng không ai nói gì.
Má Chu Nhạc Nhạc tựa vào xương vai Chu Chỉ, ngủ không được thoải mái, khẽ cựa quậy một chút, đổi tư thế rồi lại tựa lên vai Chu Chỉ, phần thịt má ép ra vài đường cong mềm mại dần dần.
Nhìn dáng vẻ của hai cô, Chu Chỉ mím môi cười: “Anh đùa thôi mà, nhìn hai cô sợ hết hồn kìa.”
Triệu Nguyễn Nguyễn thở phào một hơi, thả lỏng người, vỗ vỗ ngực không chút hình tượng: “Hết cả hồn, em còn tưởng anh rời khỏi ngành này thì sống sao nổi nữa chứ, hồi đó gây ồn ào như vậy mà anh còn không chịu giải nghệ cơ mà...”
Mặt cô ấy bị những ngón tay thon dài của Uông Khiết véo thành hình con vịt, ép vào bên trong.
Triệu Nguyễn Nguyễn mấp máy đôi môi hồng, ngẩng mặt nhìn Uông Khiết.
“Tiểu Cứng.” Uông Khiết thấy cô ấy vô cùng đáng yêu, đôi mắt sắc sảo lạnh lùng cong lên, khói thuốc bay lãng đãng trước lớp trang điểm, nhưng cô vẫn nhẹ nhàng lắc đầu.
Triệu Nguyễn Nguyễn im lặng, cười tủm tỉm vòng tay ôm lấy eo cô.
Chu Chỉ cười nói thêm vài câu với hai cô, khi nhắc đến mẹ Triệu Nguyễn Nguyễn, anh bất chợt liếc nhìn màn hình tivi đang sáng, hình ảnh bên trong vẫn chuyển động, nhưng đã tắt tiếng, chỉ có ánh sáng và bóng tối đan xen.
Triệu Nguyễn Nguyễn nói: “Em thấy mẹ em cũng chấp nhận chuyện em không thể sinh con rồi, cứ để bà ấy ôm Chu Nhạc Nhạc mà vui vẻ đi.”
Lời nói lại rơi vào khoảng không, cô và Uông Khiết nhìn về phía Chu Chỉ.
Rồi lại nhìn theo ánh mắt Chu Chỉ về phía tivi.
Đã lâu không ai nói thêm một lời nào.
Kênh phim đã phát tin vui Niên Cẩm Hào và tác phẩm《Nevermore》đoạt giải Cành cọ vàng suốt cả ngày, trong buổi chiếu đặc biệt về Niên Cẩm Hào vào đêm khuya, các tác phẩm trước đây anh tham gia đang được chiếu cuộn theo danh sách ảnh.
Trên tivi lướt qua khuôn mặt ngẩng lên, đẹp đẽ của Niên Cẩm Hào, đôi môi mỏng đỏ mọng kẹp điếu thuốc, làn khói trắng lãng đãng từ miệng, mũi anh ta từ từ bốc lên.
Ống kính kéo lùi lại, phóng to.
Anh nhìn con hẻm đối diện, rõ ràng không một bóng người, nhưng muôn vàn du͙© vọиɠ, sự căm ghét, cùng tình yêu ngọt ngào thối rữa lại tràn ngập giữa đôi mày, trong ánh mắt, nơi đáy lòng, và từng lỗ chân lông trên làn da anh, chỉ có cô ấy, chỉ yêu cô ấy.
Đó chính là diễn xuất của Niên Cẩm Hào, anh ta có thể tùy ý tưởng tượng, yêu bất cứ ai, đàn ông hay phụ nữ, và cũng có thể không yêu ai, đàn ông hay phụ nữ.
Không đúng lúc chút nào, vết mực xăm xuyên qua da thịt ở bụng dưới Chu Chỉ bắt đầu ngứa ngáy, khó chịu.
Anh không kìm được khẽ gãi hai cái qua lớp quần áo, nhưng càng ấn xuống lại càng đau hơn.
Uông Khiết từng là chuyên gia trang điểm riêng của Niên Cẩm Hào, bản thân cô cũng mở một tiệm xăm.
Hình xăm trên người Chu Chỉ chính là do Niên Cẩm Hào đưa đi xăm.
Lúc đó Chu Chỉ thường xuyên gặp Uông Khiết, cũng biết bạn gái của Uông Khiết bị gia đình hối thúc kết hôn và sinh con đến mức không thể chịu đựng nổi.
Sau khi Niên Cẩm Hào biến mất, Chu Chỉ mới phát hiện mình đã mang thai năm tháng, anh bất đắc dĩ tìm đến Uông Khiết, rồi cùng Triệu Nguyễn Nguyễn kết hôn danh nghĩa.