Chương 49

Tổng cục Phát thanh, Điện ảnh và Truyền hình Quốc gia mỗi ngày nhận được hàng trăm, hàng ngàn cuộc điện thoại tố cáo, yêu cầu Tổng cục điều tra triệt để tình trạng hỗn loạn trong giới, dư luận dần vượt ngoài tầm kiểm soát, quy trình công chiếu toàn bộ bộ phim ở trong nước bị đình chỉ khẩn cấp, các đề cử giải thưởng tại liên hoan phim trong nước ban đầu cũng bị rút bỏ khẩn cấp.

Cuối cùng chỉ gửi đến Liên hoan phim Tokyo.

“Khi chuyện này xảy ra.” Chu Chỉ dừng lại một chút mới nói tiếp: “Tôi vẫn đang yêu đương với Niên Cẩm Hào.”

“Có lẽ tôi chưa thoát vai, cũng có thể là ngưỡng mộ thiên tài, tôi cũng không rõ nữa. Dù sao thì, tôi là người theo đuổi cậu ấy. Chuyện của chúng tôi nói ra thì phức tạp, đều là lỗi của việc nhập vai và thoát vai, haha. Vừa hay cậu không phải dân chuyên nghiệp, tôi dạy cậu một chút. Tôi diễn thiên về trường phái trải nghiệm hơn, nói ra thì loại này rất đơn giản, đó là trở thành nhân vật, cảm nhận mọi cảm xúc của nhân vật.”

“Cậu không phải đã xem “Bạch Quả” rồi sao? Ví dụ bộ phim này, nếu vai của tôi là đồng tính thì tôi phải là đồng tính. Nhưng những người như Niên Cẩm Hào thì khác, cậu ấy là thiên tài của trường phái phương pháp. Cứ như trong “Bạch Quả”, cậu ấy diễn vai đồng tính nhưng thực ra cậu ấy không phải đồng tính, cậu có biết không? Khi cậu ấy diễn có thể—”

Tiếng cười của Chu Chỉ dừng lại một giây, rồi nhanh chóng tiếp lời, nếu không nghe kỹ sẽ không nhận ra bất kỳ kẽ hở nào: “có thể tưởng tượng tôi là nữ giới để yêu.”

Hà Duy không nói gì, hơi thở cũng chậm lại.

Chu Chỉ không nán lại chủ đề này lâu, tay anh siết chặt vô lăng: “Thật ra sau này tôi thường nghĩ, nếu bộ phim này năm đó được phát hành theo đúng kế hoạch, Văn Tiêu đã sớm được chú ý, có lẽ năm đó cậu ấy đã có thể nhận được đề cử Nam phụ, từ đó con đường sự nghiệp thênh thang, chứ không phải mẹ kiếp phải chờ đợi ròng rã hai năm, đi đóng diễn viên quần chúng, đi van xin người ta cho mình một vai diễn. Cậu ấy chỉ muốn diễn thôi cậu có biết không? Cậu ấy khác tôi, cậu ấy có tài năng, nhưng không có chỗ dựa, cậu ấy là một thiên tài. Nếu như cậu ấy còn sống, cậu ấy sẽ đứng chung với Niên Cẩm Hào.”

Trong bóng tối mà Chu Chỉ không nhìn thấy, lông mi Hà Duy khẽ run rẩy, nhẹ giọng nói: “Nếu Văn Tiêu không trách anh thì sao?”

Chu Chỉ khẽ cười thấp giọng: “Hy vọng là vậy.”

“Đôi khi nghĩ lại chuyện diễn xuất này thật vô vị, thật mẹ kiếp vô vị.”

Tay Chu Chỉ đang đặt trên cửa xe giơ lên, nhanh chóng xoa nhẹ bên má: “Tôi không phải muốn đả kích cậu đâu nhé, bọn trẻ các cậu đúng là yếu đuối.”

“Giờ đây giới này đã khác nhiều rồi, cứ diễn bừa bãi thêm chút marketing là có thể nổi tiếng. Là tôi tự không muốn diễn nữa thôi, nhìn các cậu nổi tiếng thì có thành tựu hơn mà... Tôi chỉ muốn cậu nhận ra rằng xã hội quá thực tế, giới này đã phóng đại hiện thực tàn khốc lên gấp bội, mỗi người đều sẽ bị nuốt chửng, sớm hay muộn mà thôi... Đừng ngốc nghếch như Văn Tiêu, chết quá dễ dàng rồi, sống mới khó... nhưng chỉ có sống, mới có hy vọng... ”

“Tiểu Hà, đừng quên lời anh Chu nhé, dù thế nào đi nữa, cậu cũng phải sống tiếp.”

“Anh Chu.” Hà Duy nhỏ giọng gọi anh từ phía sau.

Chu Chỉ im lặng rất lâu.

Tốc độ xe dần chậm lại, luồn lách vào giữa những tòa nhà cao tầng san sát, rồi hướng về những ngôi nhà thấp bé hơn ở phía xa. Bóng tối buông xuống, dưới ánh đèn rực rỡ phản chiếu những hình ảnh trùng điệp, dần dần nuốt chửng một chiếc xe đang thu nhỏ.