Chương 46

Đột nhiên, một ký ức đã rất xa xôi lướt qua trước mắt anh.

Nhà thờ linh thiêng, mục sư hiền từ.

Chim bồ câu hòa bình tượng trưng cho tự do và hạnh phúc tung cánh bay lên, hai người đàn ông châu Á cao lớn, đẹp trai đứng trong một nhà thờ nhỏ bé, bình thường, thường thấy dọc bờ biển.

Không ai nhận ra họ, cũng không ai biết thân phận của họ.

Họ không nhận được lời chúc phúc chân thành từ cha mẹ người thân, cũng không thể mời bạn bè, khách khứa đến chứng kiến buổi lễ cưới vội vàng chỉ vỏn vẹn 34 phút đó.

Chỉ ôm lấy nhau, trao đổi cặp nhẫn khắc văn.

Mục sư đọc lời chúc phúc cho họ, lời cầu nguyện du dương của dàn hợp xướng vang vọng, được đàn chim bồ câu trắng bay lên đưa tới bầu trời xanh biếc.

Họ đáp ứng tiêu chuẩn hôn nhân hạnh phúc theo quan niệm thế tục, đứng ôm nhau như trong cổ tích.

[Chú rể Niên Cẩm Hào, con có nguyện thề trước Chúa kết hôn với Chu Chỉ, dù vui hay buồn, sẽ mãi mãi yêu thương và trân trọng người ấy không?]

[Con nguyện ý.]

[Chú rể Chu Chỉ, con có nguyện thề trước Chúa kết hôn với Niên Cẩm Hào, dù vui hay buồn, sẽ mãi mãi yêu thương và trân trọng người ấy không?]

[Con... ... ]

[Nguyện ý.]

Chu Chỉ đầu tiên ngây người một chút, sau đó theo thói quen nhếch khóe môi, cười rạng rỡ, nói nhanh: “Cuộc hôn nhân hiện tại của tôi và vợ tôi là hôn nhân ba sính sáu lễ, cưới hỏi đàng hoàng. Đã lạy tạ tổ tiên, cũng được cha mẹ đồng ý, được nhà nước ghi nhận.”

Vì ánh sáng mờ ảo, gò lông mày cao thẳng của Niên Cẩm Hào che khuất ánh sáng, hầu hết gương mặt anh ta chìm trong bóng tối.

Phía sau không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.

Chu Chỉ dẫn Hà Duy đi về phía trước, chỉ còn Niên Cẩm Hào vẫn đứng lại phía sau anh.

Hà Duy yên lặng ngồi trên ghế sau xe của Chu Chỉ, nhưng ánh mắt cứ lén lút liếc nhìn anh.

Chu Chỉ bị cậu ta làm phiền đến nỗi bực mình, liên tục “chậc” một tiếng: “Muốn hỏi gì? Chuyện của tôi và Niên Cẩm Hào à?”

Mặt Hà Duy “phụt” một cái đỏ bừng, tưởng có thể giả câm giả điếc cho qua, ứ ừ một hồi lâu, cuối cùng cụp mắt xuống, mười đầu ngón tay xoắn vào nhau như bún tôm, không gỡ ra được.

Chu Chỉ liếc nhìn qua gương chiếu hậu, đối diện với đôi mắt đen trắng rõ ràng của Hà Duy.

Hà Duy hơi ngượng ngùng cong khóe môi.

Dưới mắt Chu Chỉ có quầng thâm sâu, vẻ mặt lạnh lùng của anh khó gần vô cùng, mười phần thì có đến mười một phần.

Anh nhìn Hà Duy, đôi môi mỏng muốn nói động đậy hai lần, khơi dậy sự tò mò của Hà Duy, cậu ta chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn anh.

Hà Duy vốn dĩ tuổi còn nhỏ, mặt lại trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt to tròn, sáng lấp lánh khi nhìn người khác, khiến Chu Chỉ, người lớn hơn cậu ta một giáp, có chút không quen, cảm giác như đang dẫn theo con trai.

“Không phải đã nói rồi sao, chuyện không nên quan tâm thì đừng có mẹ kiếp lo lắng, tò mò sẽ hại chết mèo đấy nhóc con.” Chu Chỉ trợn mắt trắng, mắng cậu ta không biết rút kinh nghiệm.

Giọng điệu của anh đã được coi là ôn hòa, không mắng mỏ “yêu thương” Hà Duy xối xả, dịu dàng hơn nhiều so với khi ở câu lạc bộ.

Hà Duy rụt cổ lại, nhỏ giọng xin lỗi: “Em xin lỗi, anh Chu.”

Chu Chỉ thu lại ánh mắt, tiếp tục nhìn về phía trước qua cửa kính xe.

Đèn đêm thành phố mịt mờ ánh đèn neon bốc lên, bến cảng sáng bừng những dải đèn liên tục, lấp lánh, xa hơn nữa là một vùng biển rộng lớn, đang chìm sâu trong tĩnh lặng.