“Tiểu Chu à, tôi nhớ Triệu Long Hổ là người cậu từng dẫn dắt đúng không?”
Thực ra những lời Quách Bỉnh Đào nói không hề mang ngữ khí nghi vấn, gần như chỉ là đang trình bày một sự thật.
Hà Duy đã từng nghe nói về việc Triệu Long Hổ vừa hủy hợp đồng, bởi vì ngay sau khi cậu ta hủy hợp đồng, ông chủ đã tức giận đến mức trong nhóm chat nhỏ của nghệ sĩ công ty, ông ta chỉ trích xa gần, ám chỉ Chu Chỉ không có năng lực, đã thờ ơ với “ngôi sao lớn”, và nếu có lần sau thì lập tức thu dọn đồ đạc mà biến đi.
Chu Chỉ cười xòa nhận lỗi với ông chủ, hạ thấp tư thái, nhận hết trách nhiệm về việc Triệu Long Hổ hủy hợp đồng về phía mình, như thể không liên quan gì đến công ty.
Biểu cảm Chu Chỉ không thay đổi, khách sáo đáp: “Đúng vậy, Tiểu Triệu nhà chúng tôi rất có năng lực và làm việc nghiêm túc, sau này đến Tinh Đồ còn phải phiền anh Quách chiếu cố và dìu dắt nhiều hơn.”
Quách Bỉnh Đào không tiếp lời anh, trước tiên liếc nhìn Hà Duy đứng một bên, rồi mới cau mày, lục túi trong, không tìm thấy danh thϊếp, bèn lấy điện thoại vừa gõ chữ vừa hỏi: “Số điện thoại của cậu vẫn là số cũ chứ?”
“Vâng vâng, anh Quách có việc cứ liên hệ với tôi là được ạ.” Chu Chỉ cười lớn một tiếng, gật đầu.
Ai ngờ Quách Bỉnh Đào lại trực tiếp chọn số đã lưu trong danh bạ rồi gọi đi, lời nhắc số không tồn tại lơ lửng giữa ba người, bị tiếng nhạc sàn vang vọng như sấm trời làm tan biến.
Hà Duy thậm chí còn thấy ngượng thay anh, nhưng Chu Chỉ lại hoàn toàn không hay biết, như chợt bẽn lẽn vỗ đầu một cái, nói rành rọt một dãy số: “Lỗi của tôi, lỗi của tôi, tôi nhớ nhầm rồi, số anh lưu vẫn là số cũ của tôi, cái điện thoại đó bị mất rồi nên tôi làm lại số mới.”
Quách Bỉnh Đào cũng là cáo già rồi, ông ta cũng cười cười, không nói thêm gì, lưu số điện thoại của anh vào, nói: “Rảnh thì làm một chén.”
“Được thôi, vậy hôm nay tôi không làm phiền việc của anh Quách nữa, tôi đưa cậu nhóc này về trước.” Chu Chỉ thuận nước đẩy thuyền tạm biệt Quách Bỉnh Đào, vui vẻ đẩy Hà Duy tiếp tục đi về phía trước.
“Ê! Niên Cẩm Hào! Mày đừng có điên nữa!”
Một tiếng gầm giận dữ từ phía sau truyền đến, Hà Duy vừa định quay đầu lại, tiếng bước chân đã vọt đến phía sau cậu ta, cậu ta bị một lực lớn kéo khỏi vòng tay Chu Chỉ, ngã đập vào tường.
Hà Duy kêu lên một tiếng thảm thiết, vừa xoa cánh tay vừa gọi về phía Chu Chỉ: “Anh Chu anh—”
“Cậu nhóc mấy tuổi rồi?” Quách Bỉnh Đào đã nhanh hơn một bước chặn tầm nhìn của cậu ta, cười tủm tỉm hỏi.
Hà Duy lo lắng cho Chu Chỉ, nhưng Quách Bỉnh Đào cao lớn sừng sững chắn trước mặt cậu ta như một bức tường, khiến cậu ta không thể nhìn thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng cãi vã đầy giận dữ bị kìm nén từ xa truyền đến, càng lúc càng gay gắt.
“Mẹ kiếp!” Chu Chỉ bị dồn vào tường, sau gáy đập một cái, ong ong vang lên, anh cau chặt mày: “Mày bị điên à.”
“Anh nói rõ cho tôi nghe.” Niên Cẩm Hào một tay đè lên một bên vai Chu Chỉ, kéo gần khoảng cách giữa hai người, dừng lại khi gần chạm vào chóp mũi.
“Cái gì gọi là anh kết hôn rồi?”
Hắn hít thở rất chậm, nhìn đôi mắt Chu Chỉ đang nhếch lên nhìn lại, bật ra một tiếng cười khẩy tự giễu.
Nhận ra sự im lặng của Chu Chỉ, Niên Cẩm Hào đưa tay còn lại qua, áp lên mặt anh, dường như nhẹ nhàng nâng lấy gò má anh, khóe môi quyến rũ cong lên, một nụ cười phóng đại xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp: “Anh vẫn còn giận tôi phải không? Hửm? Vợ ơi anh cứ nói thẳng đi, tôi sẽ tha thứ cho anh mà.”