“Nhớ chưa?” Chu Chỉ không quay đầu lại, quai hàm căng cứng lạnh lẽo.
Có lẽ vì Hà Duy mãi không nói nên lời, Chu Chỉ mới nghiêng mặt liếc nhìn cậu ta một cái, rồi khẽ nheo đôi mắt dài hẹp nhanh chóng nói: “Nhưng đừng ngốc thật đấy nhé, anh còn sợ em ngốc nghếch bị người ta lừa.”
Anh xoa xoa đầu Hà Duy, làm mái tóc mềm mại của cậu ta rối tung lên, trông như một chú cún con.
Má Hà Duy hơi đỏ, rụt cổ lại không dám nhúc nhích dưới bàn tay anh, trông như một con chim cút nhỏ.
Cảm giác mềm mại quá mức khiến Chu Chỉ không kìm được lại xoa thêm hai cái, cười nói: “Sao lại giống hệt con trai anh thế này.”
“Anh có con trai rồi sao!” Hà Duy đột ngột nâng cao giọng, nhìn về phía Chu Chỉ, ánh mắt trong chốc lát mang theo sự kích động khó hiểu.
“Làm gì thế làm gì thế.” Chu Chỉ ra hiệu im lặng: “Nhỏ tiếng thôi, anh bị vô tinh hay là mệnh tuyệt tự rồi hả? Lảm nhảm cái gì.”
Hà Duy rụt mặt lại, hạ giọng, hỏi lại lần nữa: “Anh Chu, anh có con trai rồi sao, lớn chừng nào rồi, chắc chắn rất đáng yêu.”
“Sắp bốn tuổi rồi.” Chu Chỉ không để ý đến sự phấn khích khó che giấu trong giọng điệu của cậu ta, nghĩ đến Chu Nhạc Nhạc có thể đang ở nhà bái Phật, vừa bực vừa buồn cười: “Nuôi con cũng phiền phức lắm.”
“Không đâu ạ.” Bước chân Hà Duy chậm lại một chút, quay mặt nhìn Chu Chỉ.
Cậu ta dùng ngữ khí vô cùng nghiêm túc nói với Chu Chỉ: “Anh sẽ là một người bố tốt, anh Chu.”
Nghe vậy, Chu Chỉ sững người.
Trên bức tường gần đó có treo một chiếc đèn tường ánh sáng không quá mạnh, ánh sáng yếu ớt bao trùm lấy gương mặt đang dao động của Chu Chỉ, đổ lên đó một vệt bóng mờ nhạt.
“Thằng ngốc này... ”
Chu Chỉ lại vỗ vỗ đầu Hà Duy, cười rồi thở dài một tiếng.
Hà Duy không nói gì nữa, sau khi cùng anh giải thích tình hình với đoàn phim thì được Chu Chỉ dẫn đi.
Hai người vừa đi qua một góc rẽ, đã thấy hai người đàn ông say xỉn loạng choạng bước tới, tuy lý trí vẫn còn tỉnh táo nhưng lại hết phòng này đến phòng khác đẩy cửa tìm người.
“Ê! Chu Chỉ!” Một trong hai người đàn ông đóng cửa phòng bao lại, liếc mắt đã thấy Chu Chỉ đang đi tới, liền vẫy tay chào anh.
Thấy không thể tránh được, gương mặt lạnh lùng của Chu Chỉ đành phải nở nụ cười trở lại, chào hỏi bọn họ: “Tổng Quách, Tổng Trương.”
Hà Duy ngoan ngoãn đi theo Chu Chỉ, nghe bọn họ hàn huyên vài câu, Tổng Quách do dự vài giây, rồi vẫn hỏi: “Cẩm Hào ra ngoài đã lâu mà chưa về, cậu... có thấy hắn không?”
“Chúng tôi—”
Hà Duy vừa định mở miệng, đã bị Chu Chỉ ngắt lời: “Không có đâu, tôi vừa cùng cậu nhóc này từ phòng bao ra, hay là các anh thử ra phía sau nhà vệ sinh xem sao.”
Tổng Quách chú ý đến những lời Hà Duy chưa kịp nói ra, ông ta dựa vào tường nhìn Hà Duy hai giây, rồi lại chuyển ánh mắt sang Chu Chỉ. Ông ta đẩy Trương Tự Thanh ra hiệu anh ta tiếp tục đi tìm Niên Cẩm Hào, còn mình thì chậm lại nửa bước, trò chuyện với Chu Chỉ hai câu.
“Đây là cậu nhóc mà cậu đang dẫn dắt sao?”
“À phải, Hà Duy chào Tổng Quách đi, đây là Tổng Giám đốc Vận hành (COO) của Tinh Đồ Truyền Thông, Tổng Quách Bỉnh Đào đó.” Chu Chỉ đẩy vai Hà Duy, nghe thấy cậu ta cung kính gọi tên Quách Bỉnh Đào.
Quách Bỉnh Đào khẽ “Ừm” một tiếng nhạt nhẽo, ánh mắt thậm chí không dừng lại trên người Hà Duy dù chỉ một giây, khẽ nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Chu Chỉ.