Chu Chỉ cài lại quần áo, khi hắn định vươn tay lần nữa, anh đã nhanh hơn một bước tránh khỏi bàn tay Niên Cẩm Hào, khom lưng nhặt chiếc điện thoại rơi trên đất, lướt qua bên cạnh hắn.
“Đứng ngây ra đấy làm gì?” Chu Chỉ đi đến bên cạnh Hà Duy, vỗ mạnh vào vai cậu ta đang rụt rè, cười sảng khoái: “Không chào tiền bối, vô lễ thế à.”
Anh vừa trách Hà Duy vài câu, vừa vỗ vai cậu ta, khóe môi cong lên: “Hà Duy à, thầy Niên không phải thần tượng của em sao? Trước kia còn ca tụng anh ấy lên mây, sao bây giờ, bản thân đứng ngay trước mặt lại không dám nói gì?”
Hà Duy rụt rè, theo bản năng liếc nhìn Chu Chỉ, muốn phản bác nhưng ánh mắt lại vô tình liếc thấy Niên Cẩm Hào vẫn đang đứng phía trước.
Ánh đèn u ám, quả cầu đèn lắc lư qua lại, biểu cảm của Niên Cẩm Hào không thể nhìn rõ.
Hà Duy cúi người chào về phía trước, trông rất ngoan ngoãn, gương mặt vẫn còn nét non nớt, nhưng không nói gì, rất nhanh thẳng người dậy.
Chu Chỉ trách cậu ta ít nói, rồi khách sáo cười, khẽ cúi người về phía Niên Cẩm Hào, vẻ mặt tự nhiên: “Thầy Niên, cậu nhóc này của tôi đặc biệt thích anh, ngày nào cũng lải nhải bên tai tôi, đến nỗi tai tôi chai sạn mấy lớp rồi. Hôm nay coi như đã đu idol thành công rồi, sau này có cơ hội mong anh chiếu cố nhiều hơn, làm phiền anh, cảm ơn anh nhiều nhé.”
Giọng điệu Chu Chỉ lấy lòng lại tâng bốc, trông thì cung kính nhưng Hà Duy nghe lại thấy có gì đó lạ lùng không tả nổi.
Cậu ta theo bản năng ngẩng đầu lén nhìn Chu Chỉ một cái, chỉ thấy khóe môi Chu Chỉ cong lên dưới ánh đèn từ quả cầu.
Niên Cẩm Hào nhìn chằm chằm về phía bọn họ, không nói gì.
Hà Duy bị Chu Chỉ đẩy vai đi ra ngoài, Chu Chỉ vẫn cười, nói: “Vậy, chúng tôi đi trước đây nhé.”
Nói xong, không đợi Niên Cẩm Hào trả lời, Chu Chỉ không quay đầu lại mà ôm lấy Hà Duy, đẩy cửa đi ra ngoài.
“Anh Chu anh và—” Hà Duy đang ngẩng đầu nhìn anh, câu nói chợt ngừng lại ở khóe miệng.
Cậu ta nhìn sắc mặt Chu Chỉ đã sầm xuống, đành nuốt ngược lời nói vào trong.
Chu Chỉ mặt lạnh tanh, không nói một lời, sải bước đưa cậu ta đi thẳng về phía trước.
Hà Duy cẩn thận quay đầu nhìn lại, Niên Cẩm Hào đã đi theo ra tận cửa, đường nét tinh xảo trên gương mặt hắn được ánh đèn hơi sáng chiếu rọi, đôi mày dài che mắt, đồng tử càng thêm đen thẫm, bất động nhìn về phía bọn họ.
Hà Duy căng thẳng nuốt khan một ngụm nước bọt, trên người Chu Chỉ phảng phất mùi hương táo lẫn với mùi thuốc lá rang thoang thoảng, không biết là hăng mũi hay là hương thơm nồng nàn quyện vào hơi thở của Hà Duy.
Hà Duy sững lại vài giây, lại hít một hơi, xác nhận có một mùi hương táo mà trước đó chưa từng ngửi thấy trên người Chu Chỉ.
“Tập trung nhìn đường đi.” Chu Chỉ dùng bàn tay to lớn ấn lêи đỉиɦ đầu Hà Duy, cứng rắn xoay cậu ta lại, thấp giọng nói bên tai cậu: “Muốn lăn lộn trong giới này, em phải khắc cốt ghi tâm một quy tắc thép cho anh.”
“Những chuyện không nên tò mò, dù có chết nghẹn cũng đừng hỏi, đừng nhìn.” Chu Chỉ chậm rãi bước đi, đỡ cậu ta về phía trước, giọng nói trầm thấp đè nén xuống: “Gặp phải chuyện không thể tránh khỏi, giả ngốc là cách tốt nhất, giống như em vừa rồi vậy.”
“Anh Chu, em... ” Hà Duy theo bản năng ngẩng đầu, nhưng chỉ thấy gương mặt tái nhợt của Chu Chỉ từ góc nghiêng.