Đầu óc Chu Chỉ trở nên mơ hồ vì cảm giác nóng bỏng, quai hàm anh căng cứng, ánh mắt mất đi tiêu cự, điếu thuốc vẫn kẹp giữa ngón tay, tàn thuốc đã tích dài.
Chu Chỉ không kìm được ấn lêи đỉиɦ đầu Niên Cẩm Hào, những ngón tay thon dài luồn vào giữa mái tóc đen, đột ngột siết chặt, đồng tử cũng co rút lại.
Để kìm nén, Chu Chỉ hít một hơi thuốc, anh ngửa đầu lên cao, ánh mắt mơ hồ dán chặt vào quả cầu đèn lấp lánh trên trần nhà, những đốm sáng hồng rơi xuống, chiếu lên gương mặt vặn vẹo vì kɧoáı ©ảʍ của anh, trông như những nốt sẩn nhỏ.
Mùi thuốc lá đột ngột bị cắn đứt, đầu lọc thấm ướt nước bọt.
Một phần nào đó trong cơ thể anh cứ liên tục đập thình thịch.
Niên Cẩm Hào thu lại răng nanh.
“Chu Chỉ.” hắn quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu lên, đột ngột mở mắt đối diện với Chu Chỉ, khóe mắt hơi cong, giọng khản đặc, ngữ khí thoải mái, nhưng lại hoàn toàn nắm giữ anh.
Gương mặt tuấn tú của Niên Cẩm Hào lại cụp xuống.
“Ưʍ... ”
Chu Chỉ cắn môi, giọng anh ép rất thấp, đầu óc trống rỗng, những đường nét sắc sảo trên gương mặt nhăn lại, nốt ruồi dưới khóe mắt khẽ nhíu lên.
Tàn thuốc trong tay đã gãy, rơi thành từng mảng xuống đất.
Một tay Niên Cẩm Hào thuận thế đặt lên eo anh, dưới ngón út là đường cong săn chắc, rồi hắn đứng thẳng dậy.
Bóng hình cao lớn của hắn hoàn toàn bao trùm lấy Chu Chỉ.
Làn da Chu Chỉ tái nhợt, dưới ánh sáng mờ ảo của quả cầu đèn và ranh giới nhập nhằng của sự mập mờ, anh trắng đến gần như trong suốt, gương mặt anh nhăn chặt lại, vài mạch máu li ti đỏ ửng nổi lên hai bên má, lông mi dính chặt vào mí mắt vì ẩm ướt, do thường xuyên cau mày nên giữa trán có một vết hằn nhạt.
Hai người mở mắt, chóp mũi kề sát nhau, đủ để nhìn rõ những sợi lông tơ nhỏ li ti mọc bên má.
Chu Chỉ cảm thấy Niên Cẩm Hào rất giống con cá betta đuôi vây nửa vầng trăng mà mẹ anh đã mua về khi anh còn bé, con cá đó toàn thân đen kịt, vảy phản chiếu ánh sáng lấp lánh bảy sắc cầu vồng, phần đuôi bị một nửa vầng bạc trắng nuốt chửng.
Chiếc đuôi cá hình bán nguyệt mềm mại bồng bềnh trong nước, chớp mắt đã lẩn vào dưới những chiếc lá bèo xanh sẫm, mỗi khi anh đến gần, nó cũng tiến lại sát thành bể kính, nhìn anh.
Chu Chỉ thường đứng ngẩn ngơ rất lâu trước bể cá, bị thu hút bởi chiếc đuôi lộng lẫy đầy màu sắc đó.
Có một lần, Chu Chỉ như bị ma xui quỷ khiến đưa tay xuống nước, muốn nhẹ nhàng vuốt ve vây của nó.
Con cá betta đuôi vây nửa vầng trăng đột ngột nhảy khỏi mặt nước, cắn vào đầu ngón tay anh, dù vết thương không lớn nhưng Chu Chỉ vẫn bị mẹ mắng một trận.
Không lâu sau, con cá đó chết, rồi sau này mẹ anh cũng rời đi.
Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt Chu Chỉ, nhưng anh không thể phát ra âm thanh nào, như thể miệng đang ngậm con cá đó, nặng nề đè chặt lấy lưỡi anh.
Hơi nóng từ cơ thể Niên Cẩm Hào lan tỏa khắp Chu Chỉ, hắn vươn chiếc lưỡi đỏ, bao lấy một chất lỏng trong suốt như muốn hôn anh.
Chu Chỉ véo mặt hắn, cười lạnh lùng, đôi mắt anh đen thẫm, lóe lên những tia sáng, nỗi hận ngập trời trào ra, ép Niên Cẩm Hào mở miệng, nâng cằm hắn lên.
“Nuốt xuống.” Chu Chỉ lạnh giọng nói.
Chưa kịp có động tác nào khác, một tiếng chuông điện thoại vang lên.
Chu Chỉ cũng sững người một giây, buông tay, lấy điện thoại từ trong túi ra.