“Xem ra không còn cứng nữa.”
Niên Cẩm Hào dán vào dái tai Chu Chỉ, nói nhỏ nhẹ bên tai anh, giọng điệu giả vờ ngây thơ: “Ướt chưa?”
Bàn tay anh ta như rắn, áp vào bụng dưới Chu Chỉ, trượt dần xuống.
Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay run lên, tàn thuốc rơi xuống.
Phòng hút thuốc cách âm không tốt lắm, bên cạnh vọng đến tiếng máy sấy quần áo kêu ù ù.
Chu Chỉ bị anh ta ôm chặt trong lòng, hơi thở có chút dồn dập: “Buông tôi ra.”
Có tiếng bước chân dần đến gần, Chu Chỉ dùng sức giãy giụa, Niên Cẩm Hào thuận thế dồn toàn bộ sức nặng lên người Chu Chỉ. Anh ta hạ thấp giọng: “Cứng như vậy khó chịu lắm đúng không, tôi giúp anh “ra” nhé, ừm?”
“Cút! Đừng chạm vào tôi!” Chu Chỉ co khuỷu tay lại đánh anh ta một cú.
Niên Cẩm Hào không giận mà lại cười, ghé sát tai anh thì thầm, dùng giọng điệu ngây thơ, như thể đe dọa: “Anh mà còn làm loạn nữa tôi sẽ nói với bọn họ là anh quấy rối tôi. Bên ngoài có paparazzi túc trực 24/24, anh đoán xem tin tức sẽ được thêu dệt thế nào? Cái ngôi sao nhỏ anh đang dẫn dắt sẽ ra sao?”
Mọi sự giãy giụa của Chu Chỉ đều ngừng lại.
Anh bất động bị Niên Cẩm Hào ôm chặt trong lòng.
Niên Cẩm Hào hài lòng mỉm cười, tiếng cười chứa đựng sự ranh mãnh của kẻ đắc thắng. Anh ta xoay Chu Chỉ lại, cụp mắt xuống.
Những quả cầu đèn điện tử neon rực rỡ lấp lánh và nhảy múa trên gương mặt xinh đẹp hoàn hảo của anh ta.
Dưới lớp áo sơ mi đen mở cổ của Niên Cẩm Hào, làn da trắng nhợt hiện rõ những đường nét cơ bắp được khắc họa bằng bóng tối, đường cong nổi bật, tựa như được chạm khắc từ đá cẩm thạch.
Anh ta đang cụp hàng mi dày dài, đôi mắt đen sâu thẳm như xoáy nước, đối diện với Chu Chỉ ở khoảng cách gần, người có vẻ mặt tái nhợt và một nốt ruồi đen ở đuôi mắt.
Làn da Chu Chỉ có vẻ lạnh lẽo, nhưng lại trắng mịn màng. Đôi môi trông rất đỏ, cánh môi đầy đặn, rất hợp để hôn.
Niên Cẩm Hào tiến sâu hơn một bước về phía giữa hai chân anh, cúi đầu dựa vào.
Chu Chỉ bất đắc dĩ phải khom lưng theo, bị anh ta ép vào mép bàn.
Anh nghiêng mặt, nhíu mày tránh đi: “Đừng mẹ kiếp hôn tôi.”
Niên Cẩm Hào cũng không cưỡng cầu, khẽ hừ một tiếng, hai tay trượt dọc theo quần áo anh xuống dưới.
Khi chạm đến cạp quần, Chu Chỉ đột nhiên nắm lấy cổ tay anh ta.
Động tác của Niên Cẩm Hào khựng lại.
Chu Chỉ nâng mí mắt lên đối diện với anh ta. Vì Niên Cẩm Hào đã tự mình tìm đến làm chuyện đê tiện, anh đương nhiên sẽ không từ chối.
Chu Chỉ nâng một tay lên áp vào má Niên Cẩm Hào.
Tầm nhìn của Niên Cẩm Hào trong một áp lực lớn, chậm rãi, chậm rãi hạ xuống.
Chu Chỉ không biểu cảm, theo ánh mắt Niên Cẩm Hào, từ trên cao nhìn xuống.
“Quỳ xuống.”
Khóe môi Niên Cẩm Hào cong lên nụ cười đắc ý, nụ cười chậm rãi và dính dáp.
Như thể đang tuyên bố cho Chu Chỉ thấy, anh ta nắm rõ Chu Chỉ như lòng bàn tay, và cũng chắc chắn sẽ không bị từ chối.
Những thước phim vừa lấp lánh trong bóng tối thoáng qua trong đầu Chu Chỉ.
Ánh mắt đau khổ của anh dần trở nên lạnh lẽo, cụp xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm đang nhìn lên đầy trêu tức của Niên Cẩm Hào.
Niên Cẩm Hào cao gần một mét chín, quỳ trước mặt Chu Chỉ, hai chân được bao bọc trong chiếc quần tây đen căng chặt vào da, hiện rõ đường cong cơ bắp săn chắc.
Chu Chỉ một tay nắm lấy cằm Niên Cẩm Hào.