Chương 37

Cậu ta không thích bật máy trợ thính.

Nhiệt độ hạ xuống, trời tối rất nhanh.

Tiết tự học buổi tối vẫn chưa kết thúc, gió lùa vào khe cửa sổ đóng chặt trong lớp học, như thể một tên trộm lén lút đưa cái lạnh ẩm thấp vào lòng người.

Gió rít ù ù, thổi tan sự tĩnh lặng bao trùm màn hình, khoảng trống kéo dài kia chợt bị tất cả âm thanh lấp đầy.

Loa treo trên hành lang phát ra tiếng nghe tiếng Anh dài dòng, khô khan và không ngừng nghỉ.

Có người cao giọng hô lên: “Tuyết rơi rồi!”

Âm thanh lập tức hỗn loạn, làm các chữ cái va vào nhau đổ xiêu vẹo.

“Trật tự! Tiếp tục làm bài!” Giáo viên chủ nhiệm hô hai tiếng nhưng vô ích, tiếng ồn ào càng lớn hơn. Học sinh đều đứng dậy, nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ kính phủ đầy sương trắng, má, chóp mũi, môi đều dán vào đó, lạnh đến rùng mình.

Âm thanh xuyên qua cửa sổ, chìm xuống theo không khí lạnh, hạ xuống căn phòng học trống trải tối đèn phía dưới.

Khi đó, Han Cạnh Đông đang bước trên cầu thang dốc lên.

“Anh Chu, anh Chu.” Hà Duy ngồi cạnh Chu Chỉ đang cúi mặt ngẩn người, nhẹ nhàng huých anh một cái.

Chu Chỉ đột ngột ngẩng đầu. Hà Duy chậm hơn nửa giây, nhăn nhó khuôn mặt trắng trẻo: “Em đi vệ sinh.”

“Được.” Chu Chỉ như được đại xá, thở phào nhẹ nhõm, mông như có lò xo, vội vàng bật dậy: “Anh đi cùng cậu.”

Anh gần như không đợi Hà Duy trả lời, vội vã kéo cậu ta chạy ra ngoài.

Cánh cửa phòng riêng đóng lại, cũng phong bế nỗi đau và lòng hận thù đang chìm sâu trong Chu Chỉ.

Hà Duy ôm bụng nói cậu ta cần thời gian lâu hơn, bảo Chu Chỉ đi trước.

Chu Chỉ nói muốn hút thuốc, đi đến phòng hút thuốc bên cạnh đợi cậu ta.

Hà Duy bị đau bụng, mặt mày tái mét, vội vàng gật đầu rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Chu Chỉ thở dài đi ra, lấy một điếu thuốc rồi đi đến phòng hút thuốc.

Phòng hút thuốc không có ai, ánh đèn cũng mờ ảo, có những quả cầu đèn màu hồng vàng xen kẽ, chiếc loa treo trên tường vẫn đang phát ra tiếng DJ chơi nhạc sôi động của vũ trường công cộng.

Môi Chu Chỉ mím chặt, đường nét hàm dưới trông lạnh lùng. Ánh lửa lóe lên, một làn khói trắng bay lên.

Anh một tay tựa vào bàn cao trong phòng hút thuốc, lưng quay về phía cửa chính.

Sau lưng có tiếng bước chân vang lên, cửa bị đẩy ra.

Chu Chỉ nghĩ là một vị khách khác cũng đến hút thuốc, không có ý định quay đầu lại.

Mãi cho đến khi tiếng bước chân vẫn tiếp tục lại gần anh, Chu Chỉ mới nhíu mày.

Vừa định quay người, hai cánh tay thon dài đã vươn lên chống vào bàn cao bên cạnh anh. Một mùi hương táo trộn lẫn rượu vang đỏ và thuốc lá thoảng qua trước, vòng Chu Chỉ vào lòng.

Chu Chỉ theo phản xạ rùng mình một cái, định bỏ đi, thì cằm Niên Cẩm Hào đã rúc xuống trước, tựa vào hõm cổ trũng xuống của anh.

Môi anh ta dán sát vào vị trí rất gần cổ Chu Chỉ, cảm nhận được nhịp đập nơi mạch của Chu Chỉ.

Điếu thuốc vẫn đang cháy, làm bỏng tay Chu Chỉ, anh nhanh chóng chớp mắt một cái.

“Buông ra.”

Chu Chỉ nói rất kiềm chế. Hà Duy vẫn đang ở phòng bên cạnh, anh không thể ở đây mặc kệ mà đánh Niên Cẩm Hào một trận.

Bàn tay mềm mại, trơn nhẵn của Niên Cẩm Hào nhanh hơn giọng nói của anh, áp lên làn da trần của Chu Chỉ.

Anh ta một tay nắm lấy cổ tay Chu Chỉ đang muốn đẩy mình ra, tay còn lại thì đặt lên bàn tay Chu Chỉ.

Ngón tay của Niên Cẩm Hào rất sạch sẽ, khớp ngón thon dài, nhìn qua sẽ lầm tưởng là bàn tay của một người phụ nữ cao lớn, nhưng khi nắm vào mới nhận ra, lại có thể hoàn toàn bao trọn bàn tay Chu Chỉ.