Chương 33

Mùi nồng đậm của nho chín lập tức lan tỏa.

Chất lỏng màu đỏ sẫm bao phủ lên phần ngực trắng ngần phát sáng dưới ánh đèn của Niên Cẩm Hào, làm ướt chiếc áo sơ mi đen tuyền, rồi chảy dọc theo cơ thể anh ta. Dung dịch đỏ sẫm trượt trên cơ thể, rồi lập tức bị quần áo của Chu Chỉ hút lấy.

Rượu đã cạn, giọt rượu đỏ cuối cùng chực rơi ở miệng chai.

Yết hầu Chu Chỉ khẽ chuyển động, anh nhìn Niên Cẩm Hào thè chiếc lưỡi đỏ tươi ra, nhẹ nhàng liếʍ lấy giọt rượu đó, nuốt vào bụng.

Điệu nhảy cuối cùng của Arina dành cho người lính của cô. Niên Cẩm Hào đứng dưới ánh đèn rọi, lưng quay về phía mọi người, ám muội nháy mắt với Chu Chỉ.

Rồi anh khẽ khàng thốt ra, với giọng trầm khàn như hơi thở, chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy.

“Avoir une érection.”

Anh cương rồi.

Sắc mặt Chu Chỉ lập tức tối sầm lại.

“Hay! Hay!”

Tiếng vỗ tay vang dội, ông chủ nhà đầu tư bước tới, thở hổn hển vì phấn khích: “Quá hay!”

“Đoàng! –“

Chai rượu đã đập thẳng vào đầu ông ta, mảnh thủy tinh đen vỡ ra rất nhiều, máu từ đỉnh đầu người đàn ông chảy xuống, như nước ép nho vừa được vắt ra từ quả chín nẫu.

Niên Cẩm Hào thoáng cong môi cười một cái, rồi lập tức trở nên vô cảm, anh nhún vai, khép chiếc áo sơ mi đang mở lại.

Trong phòng bỗng chốc chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc.

“Nhanh đưa đi bệnh viện đi! Đứng đờ ra đấy làm gì?”

Một lãnh đạo cấp cao của Tinh Đồ đứng dậy, kéo áo xuống che mặt ông chủ nhà đầu tư. Ông ta không có ý định gọi xe cấp cứu, đứng dậy liên hệ bệnh viện gần đó, rồi thì thầm dặn dò trợ lý phải kiểm tra tất cả điện thoại của mọi người, đề phòng để lại bằng chứng Niên Cẩm Hào hành hung.

Đám đông đều giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tản ra như chim vỡ tổ, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo. Tiếng nhạc vô ích vang lên, lẫn trong những lời xì xào thì thầm.

Chu Chỉ đứng rất gần họ, nghe rõ tiếng cười ngông cuồng từ phía sofa ngay lập tức.

“Mẹ kiếp hahaha, không da^ʍ chết mày mới lạ.” Một người đàn ông có vẻ ngoài đoan chính cười đến chảy nước mắt.

“Đi tra xem, ai đưa người này đến, cái thứ đầu heo óc chó gì cũng dám mang vào đây.”

Một người khác cũng cười theo, nhìn về phía Niên Cẩm Hào, kéo dài giọng trêu chọc: “Ảnh đế, nhảy thoát y có sướиɠ không?”

Niên Cẩm Hào đang cúi đầu cài cúc áo, không ngẩng mặt lên, tùy tiện đáp: “Cút.”

“Khi nào mới để ảnh đế của chúng ta công bố với thiên hạ hả lão Trương? Nhìn xem ngày nào cũng toàn những thứ không biết điều.”

Có người nhìn sang người quản lý của Niên Cẩm Hào, Trương Tự Thanh. Trương Tự Thanh đã từng quản lý vô số siêu sao, có thể nói là quản lý hàng đầu trong ngành. Từ khi Niên Cẩm Hào ra mắt, Trương Tự Thanh đã dẫn dắt anh.

Trương Tự Thanh cười cười định mở lời, nhưng lời nói đã bị người khác cắt ngang.

“Các vị ông chủ, nếu không có việc gì nữa thì tôi xin phép đi trước.” Chu Chỉ mỉm cười gật đầu với họ.

Khi Niên Cẩm Hào đập chai rượu xuống, anh không hề ngạc nhiên.

Sự ngây thơ và vẻ quyến rũ đều là lớp ngụy trang mà Niên Cẩm Hào dùng để mê hoặc người khác, bên dưới khuôn mặt xinh đẹp ấy là một nội tâm độc ác hơn cả rắn rết.

Tiếng cười nói bỗng im bặt. Niên Cẩm Hào khẽ động tay như muốn kéo Chu Chỉ lại, nhưng Chu Chỉ không cho anh ta cơ hội đó, anh mỉm cười phớt lờ Niên Cẩm Hào, quay người thẳng thừng rời đi.