Chương 3

“Đạo diễn Quách, ôi.” Chu Chỉ thấy dây giày ông ta tuột, liền quỳ nửa người xuống đất, giúp ông ta buộc dây giày, rồi lau sạch bụi trên mũi giày, sau đó mới đứng dậy, cúi đầu khép nép: “Ngài bớt giận đi ạ, con bé không hiểu chuyện, tôi sẽ nói chuyện với nó, ngài bớt giận, bớt giận đi ạ.”

Hai người đang nói chuyện, phía sau vọng lại một tiếng sột soạt.

Lý Manh rụt rè kéo tấm màn, đôi mắt sưng đỏ, dáng vẻ yếu ớt đáng thương bước ra từ bên trong, không nói một lời đi theo sau Chu Chỉ.

Phó đạo diễn liếc nhìn cô một cái, Lý Manh lập tức cụp mắt xuống, giống như con thỏ trắng bị giật mình.

Phó đạo diễn lắc đầu khịt mũi một tiếng, rồi chuyển ánh mắt về phía khuôn mặt tươi cười của Chu Chỉ, kéo dài giọng gọi anh: “Chu Chỉ à...”

“Vâng, ngài cứ dặn.” Chu Chỉ nhanh như cắt “trượt” đến trước mặt ông ta.

Phó đạo diễn cười vỗ vai anh, lực không nặng nhưng cũng không nhẹ, hờ hững dặn dò: “Cậu cũng là người có thâm niên trong giới rồi đấy, mười năm trước cái phim cấp ba cậu đóng tên gì nhỉ, lúc đó tôi đã thấy cậu rồi mà, phim đầu tay của Niên Cẩm Hào không phải cũng đóng cùng cậu sao, lúc đó cậu ta mới vừa đủ tuổi thành niên đúng không. Hai người trước sau cùng bước vào giới, cậu xem người ta bây giờ, thân phận địa vị thế nào rồi. Con người ta ấy, trong giới này mà cứ đi đường tà đạo thì chẳng ăn thua đâu, cậu làm diễn viên không tốt, làm quản lý rồi thì phải dẫn dắt hạt giống tốt đi đúng đường chứ, cứ suốt ngày nghĩ mấy thứ vớ vẩn, không được đâu! Diễn viên phải dựa vào thực lực cứng rắn, cậu tự nói xem có đúng không, vừa nãy con bé đó diễn mãi không được, tôi nghĩ đến để giảng cho nó, giúp mấy đứa trẻ mở mang đầu óc, chẳng lẽ tôi nhiệt tình quá rồi sao?”

“Sao thế được? Hiểu lầm, hiểu lầm ạ.” Chu Chỉ vội vàng nói.

Phó đạo diễn cười lạnh: “Lòng tốt của tôi bị người ta coi như lòng lợn gan lừa rồi!”

“Ngài dạy dỗ phải đó ạ, thầy Niên đã là đại nghệ sĩ rồi, sao tôi dám so sánh với thầy Niên, ngài đề cao tôi quá rồi.” Chu Chỉ thuận nước đẩy thuyền đáp lời: “Là do tôi chưa dạy dỗ tốt, ngài thông cảm nhiều hơn, thông cảm nhiều hơn, cho người mới cơ hội mà.”

Anh lại đưa một điếu thuốc qua, tay che lửa châm thuốc giúp Phó đạo diễn.

Phó đạo diễn hút thuốc, lại liếc nhìn Lý Manh mảnh mai đứng phía sau anh.

Những người đứng vây xem bên ngoài cũng đã tản đi hết, trong phòng chỉ còn lại tiếng Chu Chỉ nói chuyện với vẻ mặt tươi cười lấy lòng.