Chương 26

"Em chỉ thích anh!" Mặt Hà Duy lại đỏ lên, ấp úng giải thích: "Niên Cẩm Hào rất giỏi... nhưng em cũng không tệ đâu."

"Ồ!" Chu Chỉ bị chọc cười: “Tuổi còn nhỏ mà ăn nói hoành tráng ghê."

Hà Duy ngẩn ra, nhìn anh, khẽ mấp máy môi.

Chu Chỉ mỉm cười, thấy cậu muốn nói lại thôi, hỏi cậu muốn nói gì. Hà Duy lại lắc đầu.

Chu Chỉ bèn vỗ vỗ đầu cậu, dịu giọng nói: "Cứ diễn tốt đi, mắt nhìn người của anh rất tốt, cậu sẽ nổi tiếng thôi."

Hà Duy ấp úng hai tiếng vẫn không nói gì, dụi tay anh gật đầu.

Chu Chỉ đội mưa xuống lầu lái xe đến bệnh viện gần đó.

Khi đợi số ở bệnh viện, anh chán nản lướt điện thoại, tin tức Niên Cẩm Hào về nước vẫn liên tục làm bùng nổ mạng xã hội, video buổi họp báo chiều nay của anh ta đã được lan truyền rộng rãi.

Chu Chỉ lướt qua thì liếc nhìn một cái, cũng không thấy được sự bất thường trên mặt anh ta, chắc là chuyên gia trang điểm đã phải tốn rất nhiều công sức để che đi vết tát trên mặt Niên Cẩm Hào.

Có chút buồn cười, anh lắc đầu, nghĩ đến lời Hà Duy nói khi mới gặp anh, trong đầu không tự chủ được hiện lên khuôn mặt ngây thơ, tái nhợt của Văn Tiêu hai mươi tuổi mười năm trước, và khuôn mặt non nớt, nhưng xinh đẹp đến sắc sảo, nổi bật hơn bất cứ ai của Niên Cẩm Hào mười tám tuổi.

Trong mười năm, Chu Chỉ đã đổi ba chiếc điện thoại, dung lượng bộ nhớ album ảnh của anh lúc nào cũng lớn nhất, anh có thói quen lưu trữ toàn bộ một bộ phim.

Bởi vì cũng không biết ngày nào đó một số bộ phim sẽ biến mất.

Một số bộ phim nổi tiếng hơn vẫn có thể tìm thấy dấu vết trên mạng, nhưng còn một số bộ phim thậm chí chưa từng được phát hành nguồn thì e rằng sẽ hoàn toàn biến mất, không còn dấu vết gì nữa.

Bộ phim dài nhất được lưu trữ trong một thư mục riêng biệt duy nhất, tên chỉ là một dấu chấm đơn giản.

Thư mục mang tên [ . ] tồn tại trong mỗi chiếc điện thoại của Chu Chỉ, nhưng Chu Chỉ chưa bao giờ mở album này.

Mỗi lần anh đều lướt qua vội vã, vội vã dời ánh mắt, lý trí và tiềm thức đều đang trốn tránh.

Bên trong bệnh viện, máy sưởi bật rất mạnh, thậm chí hơi quá nóng, điều hòa cũ kỹ rung lên bần bật, cửa sổ đối diện mở một khe hở.

Lá cây đu đưa trong mưa lạnh, không khí bệnh viện trộn lẫn mùi thuốc sát trùng, thuốc men, mùi tanh của nước mưa, các mùi cơ thể đậm nhạt khác nhau và mùi nước mắt, tất cả trở nên méo mó trong luồng hơi nóng quá mức này.

Ngón tay Chu Chỉ lại bắt đầu đau nhói, xuyên qua da thịt, như có hàng ngàn con sâu nhỏ màu đen há to miệng sắc nhọn, gặm nhấm từng chút máu thịt của anh.

Mười ngón tay nối liền với tim, đến cả Chu Chỉ cũng không thể phân biệt được là tay đau, hay tim đang đau.

Chu Chỉ gần như mất kiểm soát mà nhấp vào album ảnh.

Một đoạn phim dài 2 giờ 31 phút 56 giây hiện ra.

Màn hình dừng lại ở một căn phòng học trống rỗng.

Lông mi Chu Chỉ khẽ run, chưa bao giờ như vậy, anh lại nhấn phát.

Bộ phim không có tiếng, ống kính từ từ di chuyển trong phòng học ánh sáng lờ mờ, lướt qua bảng đen vẽ hình học sinh gương mẫu chào cờ, sách giáo khoa đặt trong góc, lướt qua chậm rãi, vạn vật đều trong một sự mơ hồ, nhanh chóng lướt qua.

Ống kính được lấp đầy bởi một khung cửa sổ mở rộng, tuyết bay lả tả khắp trời, mặt trăng treo cao trên bầu trời đêm, ống kính tiếp tục lùi lại, lùi lại.