Chương 24

Chu Chỉ chưa hoàn hồn, không khỏi bật cười, không nói gì.

Hà Duy có lẽ sợ Chu Chỉ không tin, vội vàng nói: "Thật đấy anh Chu! Lúc em biết anh là người dẫn dắt em, anh không biết em vui đến mức nào đâu!"

Cậu nói đầy chân thành, ánh mắt sáng rực, lấp lánh như có ánh sao.

Chu Chỉ cũng không tiện hỏi cậu có phải hồi nhỏ thủ da^ʍ lúc xem phim của anh không, anh rũ mặt nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Hà Duy, thoáng thất thần, bỗng nhớ tới một khuôn mặt xinh đẹp cũng đỏ bừng ngại ngùng từng nói với anh rằng, rất thích phim của anh, bị anh thu hút, vì anh mà mê mẩn.

Đáng tiếc người từng nói những lời đó với anh đã sớm qua đời.

Một người rồi hai người, cũng không hiểu sao lại có nhiều lời lẽ trắng trợn đến vậy dành cho một diễn viên phim cấp 3.

Chu Chỉ cười toe toét định nói gì đó, bỗng nhiên đưa tay che mũi miệng, hắt hơi một tiếng rõ to.

Hà Duy bị anh làm giật mình run rẩy hai cái, trông như một con chuột hamster.

Chu Chỉ bị cậu chọc cười, cắt ngang chủ đề, vỗ vỗ vai Hà Duy: "Gan bé thế."

Anh đẩy Hà Duy cùng đi vào căn nhà thuê.

Hà Duy đến Hoán Thị chưa lâu, trên người cũng không có nhiều tiền, nơi cậu đang ở là căn phòng thuê chung mà công ty thuê cho mấy diễn viên nhỏ, ba người chen chúc trong một căn hộ một phòng khách một phòng ngủ được ngăn ra, không gian không lớn lắm.

Chu Chỉ cao ráo, một mét tám lăm, bước vào cũng cảm thấy chật chội.

Chiều cao của Hà Duy ở mức trung bình, nhưng vì làm idol, cậu ăn rất ít nên gầy đến mức khó tin.

Chu Chỉ cảm thấy thằng bé này có chút gầy gò đến biến dạng, anh đặt lòng bàn tay lên vai Hà Duy xoa hai cái, lòng bàn tay bị cấn đau.

Chu Chỉ tặc lưỡi: "Một ngày ăn cái gì mà gầy trơ xương thế này?"

Hà Duy ngượng ngùng chỉ vào gói mì vừa pha trên bàn thấp cạnh đó, xấu hổ cười cười, rồi lại nhớ ra điều gì, còn nghiêm túc ngẩng mặt lên hỏi anh: "Anh Chu, anh ăn chưa? Em vừa pha xong, chưa động vào đâu."

"Để anh xem.” Chu Chỉ ngồi xuống cầm gói mì lên: “Anh xem vị gì, cay à, anh không ăn cay, cậu ăn đi."

Hà Duy vội vàng nói: "Em còn có mì vị nấm, hải sản, thịt bò kho tàu..."

"Được rồi, được rồi.” Chu Chỉ bật cười, vẫy tay ngăn lại, anh lấy điện thoại, cầm gói mì lại gần, rồi lại rút điện thoại ra: "Có mấy người ở đây? Anh mời các cậu đi ăn."

Sắc mặt Hà Duy vẫn còn rất tái, trông có vẻ hoảng hốt, cậu liên tục xua tay: "Không cần đâu anh Chu, họ ra ngoài hết rồi, mì cũng đã pha rồi."

Chu Chỉ tự mình gọi mấy món ăn, rồi lấy gói mì trước mặt anh ra gắp một đũa, vừa nhai vừa nói lẫn lộn: "Anh ăn thì không lãng phí, tài liệu của cậu anh đại khái đã xem qua rồi, nhưng một số chi tiết sâu hơn thì cậu cứ tự mình kể cho anh nghe."

Hà Duy trước mặt anh có vẻ rất căng thẳng, Chu Chỉ lặng lẽ quan sát cậu, nhìn Hà Duy có chút lúng túng rót một cốc nước, đẩy đến trước mặt Chu Chỉ.

Chu Chỉ khẽ nhíu mày, nhìn Hà Duy ngồi xuống đối diện anh: "Vâng... Gia đình em khá bình thường, bố mẹ đều là công nhân, mẹ em không thể sinh con nên đã nhận nuôi em, đầu óc em hơi chậm, học cũng không giỏi lắm, không đỗ cấp ba, tốt nghiệp trung cấp là đến Hoán Thị làm công, trước khi vào công ty thì bị người ta lừa ký hợp đồng idol ngầm, sau này là công ty giúp em trả tiền bồi thường hợp đồng."