Chương 23

Dưới ánh sáng lờ mờ của bầu trời, Chu Chỉ bất giác nảy sinh một ảo giác nào đó.

Những vết bầm tím lốm đốm này dường như mọc ra từ làn da trắng bệch, cuộn tròn, vươn dài, những gân máu màu đỏ sẫm như một cành dây leo bò lên cánh tay anh, tiến gần đến bả vai mỏng manh, không ngừng vươn lên, quấn chặt lấy toàn thân anh. Trong những vảy đỏ đó mọc ra những chiếc đinh, từng chút một đâm vào da thịt, xuyên qua xương cốt, vĩnh viễn quấn lấy anh, đời đời kiếp kiếp, không thể siêu thoát.

Giống như những ngón tay mềm mại, trơn trượt của Niên Cẩm Hào quấn lấy xương ngón tay anh.

"Phù——"

Chu Chỉ đột ngột nhắm mắt, trái tim vẫn đập nhanh liên tục.

Anh như chạy trốn vỗ mạnh vào hai má, bộ não tỉnh táo lại trong cơn đau nhói.

Chu Chỉ vội vã lao ra khỏi xe, như thể trong xe có thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả cơn mưa xối xả này.

Mưa trút xuống, xuyên qua da đầu gần như muốn đập thủng hộp sọ ướt sũng.

Chu Chỉ vội vã chạy trong mưa vào một tòa chung cư cũ kỹ, theo địa chỉ mà nhanh chóng leo lên tầng năm.

Gõ cửa hai tiếng, một giọng nam trong trẻo vang lên từ phía trong: "Đến ngay!"

Chu Chỉ đã xem qua thông tin của Hà Duy từ trước. Cậu ta vừa tròn 19 tuổi, quê ở một thành phố nhỏ phía Tây Bắc không mấy phát triển, một mình đến Hoán Thị tìm việc rồi được người của công ty phát hiện.

Mới ký hợp đồng ba tháng, người quản lý cũ của Hà Duy không chịu nổi, đã xin nghỉ việc đi giao đồ ăn, thế là cậu ta mới rơi vào tay Chu Chỉ một thời gian.

Chu Chỉ cúi đầu xoa xoa đầu mình hai cái, gạt nước đi, vừa ngẩng đầu lên, cửa đã được mở ra.

"Chu——" Hà Duy mở to đôi mắt long lanh, bất ngờ đối diện với ánh mắt anh, ngây người hai giây, rồi mới yếu ớt gọi tiếp: "Chào anh Chu ạ..."

Giọng cậu ta nhỏ như tiếng muỗi kêu, mặt tái nhợt đáng sợ, dường như một cơn gió cũng có thể thổi ngã người, trông rất yếu ớt.

Tiêu chuẩn tuyển chọn thần tượng ngôi sao trong giới giải trí khác với diễn viên.

Điều quan trọng nhất đối với một thần tượng chính là khuôn mặt. Dù ngũ quan có hơi kém chút, thì khuôn mặt vẫn phải thanh thoát tinh tế, phần còn lại có thể trau chuốt sau để tạo nên một idol điển trai làm say đắm bao cô gái trẻ.

Hà Duy vẫn chưa nhận được công việc nào, công ty cũng không nỡ bỏ tiền ra cho cậu phẫu thuật thẩm mỹ. Tuy nhiên, điều kiện bản thân cậu rất tốt, da trắng, mặt nhỏ, lông mi dài chớp chớp, đôi mắt to ngấn nước.

Cậu mới mười chín tuổi, hành xử còn non nớt, đối nhân xử thế cũng chưa thấu đáo, mọi cử chỉ đều mang nét ngây thơ, trong sáng mà những người đã lâu trong giới giải trí không còn.

Chu Chỉ chợt cảm thấy có chút cảm khái, nghĩ về bản thân mình, rồi nhìn Hà Duy, anh gần như không nhớ nổi khi mới bước chân vào giới mình trông thế nào nữa.

Ngay sau đó, anh nghe thấy một tiếng nức nở rất khẽ.

Hà Duy bất ngờ ôm lấy Chu Chỉ.

"Ôi chao.” Chu Chỉ ngẩn ra, theo bản năng vòng tay ôm lấy eo cậu, ngơ ngác hỏi: "Cậu khóc cái gì?"

Mặt Hà Duy vùi rất sâu, không hề ngẩng lên, cậu hụt hịt mũi, ôm Chu Chỉ chặt hơn một chút.

"Anh Chu..." Giọng Hà Duy rất khẽ, khẽ gọi anh một tiếng nữa rồi mới buông tay khỏi Chu Chỉ.

Cậu dừng lại một chút, lau đi khóe mắt đẫm lệ, nở một nụ cười lúng túng, có vẻ căng thẳng với Chu Chỉ: "Em từng xem phim anh đóng... Em đặc biệt thích anh... Nên gặp anh hơi kích động, xin lỗi anh..."