Chu Chỉ một tay đặt lên vô lăng, khẽ cụp mắt xuống, bóng lông mi màu xám chồng lên mí mắt dưới.
Lý Manh mấp máy đôi môi đỏ mọng, muốn nói gì đó nhưng lại không nói, kéo cửa xe ra, bước xuống: “Anh Chu, tạm biệt.”
Chu Chỉ không nói gì, gật đầu một cái, ra hiệu cô mau lên đi.
Sau hôm đó, Lý Manh quay phim trong đoàn thuận lợi hơn rất nhiều.
Mỗi lần Chu Chỉ đưa cô đến đoàn phim đều phải đặc biệt chào hỏi Quách Vỹ Hồng một tiếng, mỗi lần nhắc đến chuyện bắt đầu bằng âm "vĩ", Quách Vỹ Hồng thấy anh đều phải run lên bần bật.
Phân cảnh của Lý Manh không nhiều, nhưng may mắn là có những đoạn nổi bật, đủ để khán giả nhớ mặt quen tên, sau hai tuần tập trung quay phim cuối cùng cũng tuyên bố đóng máy.
Khi đóng máy, Chu Chỉ bị Quách Vỹ Hồng kéo ra một góc kì kèo, ý là muốn anh xóa video.
Chu Chỉ cười, hạ mình đưa quà cho ông ta: “Bé Manh nhà chúng cháu thời gian này đúng là làm phiền ông rồi, chút tấm lòng của cháu, ông tuyệt đối đừng khách sáo nhé, sau này nếu có cơ hội, ông cũng chiếu cố bé Manh nhà chúng cháu nhiều hơn nhé.”
Anh ta có video khỏa thân của Quách Vỹ Hồng trong tay, Quách Vỹ Hồng đành phải khách khí theo: “Biết rồi, biết rồi, dễ nói mà.”
Chu Chỉ mở album ảnh trong điện thoại cho ông ta xem: “Ông xem, trong điện thoại tôi đều đã xóa rồi.”
Quách Vỹ Hồng vừa định thở phào nhẹ nhõm, đã nghe anh ta nói tiếp: “Đều đã sao chép vào ổ cứng rồi, sợ mất một bản, còn lưu tới mười bản lận, nếu ông muốn tôi gửi cho ông vào ngày nào đó nhé, ông vẫn ở chỗ cũ phải không, chị dâu những năm nay có khỏe không?”
“Chu Chỉ! Mày đừng có quá đáng như vậy!” Quách Vỹ Hồng hung dữ nhổ nước bọt vào anh.
“Đạo diễn Quách, anh Quách, ông cũng biết đấy, những người nhỏ bé như chúng cháu, lăn lộn trong giới lời nói không có trọng lượng, phải có sự đảm bảo chứ. Hơn nữa, ông còn không tin cháu sao, cháu sẽ không làm bậy đâu, trừ khi— Ầy! Đến ngay đây!”
Chu Chỉ chưa nói xong, đã đáp lại tiếng gọi của một nhân viên hiện trường, quay đầu nhìn Quách Vỹ Hồng một cái, anh cao, cúi đầu trước tiên thấy cái đầu hói lơ thơ vài sợi của Quách Vỹ Hồng, không biết Quách Vỹ Hồng có lo lắng đến rụng hết tóc không, nếu vậy thì anh đúng là có tội.
Nghĩ đến đây, giọng Chu Chỉ có vẻ ôn hòa hơn: “Đạo diễn Quách, đồ cháu tặng ông đặc biệt hiệu quả đấy, cháu đã tìm hiểu rồi, tốt nhất luôn! Tốn kém lắm đấy, ông nhất định phải nhận nhé.”
Chu Chỉ liên tục chào từ biệt, vội vàng đưa Lý Manh đi bắt máy bay.
Quách Vỹ Hồng xé toang túi quà ra nhìn, mặt ông ta hết đỏ cam vàng lục lam tím, lại từ đen chuyển trắng, từ trắng chuyển đỏ, cố gắng nén lại.
“Anh Chu, anh nói chuyện gì với Quách Vỹ Hồng mà lâu thế?” Lý Manh ngồi vào xe, tò mò trèo lên tựa lưng ghế hỏi anh.
Chu Chỉ liếc cô qua gương chiếu hậu: “Thắt dây an toàn vào, ngồi yên đó. Đừng có cái gì cũng tò mò, có thời gian thì tập trung học diễn xuất đi, quan trọng hơn tất cả đấy.”
Lý Manh bĩu môi: “Đảm bảo chẳng có chuyện gì tốt đẹp.”
Chu Chỉ lườm cô, nhưng chiếc xe vẫn chạy rất ổn định.
Đúng giờ cao điểm, đường ra sân bay hơi tắc, từng hàng xe dài nối đuôi nhau.
Tiếng chuông điện thoại từ ghế sau vang lên, Chu Chỉ cắn cây kẹo mυ"ŧ, lơ mơ nói: “Lấy điện thoại giúp tôi với.”
Lý Manh “vâng” một tiếng, lục trong đống quần áo tìm điện thoại của anh, thấy trên màn hình hiện lên cái tên quen thuộc, Trợ lý Tiểu Vương.