Chương 5: Thi thể không đầu

Thẩm Lâm kinh ngạc nhìn Kình Không, chỉ thấy Kình Không nhẹ nhàng phất tay, đám thị vệ lập tức đứng thẳng, rồi lùi sang hai bên nhường đường.

Thẩm Lâm nửa nghi nửa ngờ, hỏi luôn: “Ngươi... là Thần Chủ? Thần gì? Chủ nào? Rốt cuộc ngươi là ai?”

Kình Không không trả lời câu hỏi, chỉ nhàn nhạt hỏi ngược lại: “Ngươi bảo đến tìm bằng hữu, bằng hữu của ngươi đâu?”

“Ta... cái đó...”

Thẩm Lâm chột dạ, vô thức đưa tay sờ mũi, còn đang nghĩ xem bịa lý do gì thì Kình Không đã cất giọng: “Người đâu!”

Lời vừa dứt, lập tức có vài người chạy từ trong lầu ra, tất cả đều mặc áo bào đen, đeo mặt nạ bạc.

Thẩm Lâm chết trân tại chỗ: chẳng phải chính mấy kẻ Dạ Hành Tư đuổi bắt hắn lúc nãy sao?

“Thần Chủ có gì phân phó?” Cả nhóm quỳ rạp xuống trước mặt Kình Không.

Kình Không quay đầu nhìn về phía Thẩm Lâm, ánh mắt vẫn lạnh lùng xa cách.

Y nói: “Đưa người này vào, tạm giam ở Phòng Hành.”

“Tuân lệnh, Thần Chủ!”

Một đám áo bào đen lập tức ào lên, chúng ấn chặt hai tay Thẩm Lâm định lôi đi.

Đến lúc này Thẩm Lâm mới thật sự hiểu ra, hắn trừng mắt nhìn Kình Không: “Ngươi cũng là người của Dạ Hành Tư?”

Kình Không liếc mắt: “Không phải.”

“Không phải? Ngươi rõ ràng là đồng bọn! Kình Không, đồ lừa đảo! Ngươi cố ý dụ ta lên xe!”

Thẩm Lâm nổi giận, vùng lên vài bước, người áo bào đen giữ hắn ấn mạnh xuống, quát:

“Không được vô lễ với Thần Chủ! Đây là Hạo Niết Thần đại nhân, mau quỳ xuống!”

Hạo Niết Thần? Hắn chưa nghe bao giờ!

Thẩm Lâm vẫn không chịu khuất phục, càng giằng co mạnh hơn.

Kình Không phẩy nhẹ chiếc quạt lông vũ, ra hiệu cho thuộc hạ dừng lại.

Y bước đến gần, đứng đối diện Thẩm Lâm, nhìn thẳng vào đôi mắt giận dữ kia rồi hỏi: “Ngươi có biết nơi này là đâu không?”

Thẩm Lâm hừ một tiếng: “Nhờ phúc của ngươi, ta vừa mới biết, Nghịch Giới.”

“Thế ngươi có biết Nghịch Giới là gì không?”

“Vô nghĩa! Ta đương nhiên là không biết!”

Trước lời cộc cằn của Thẩm Lâm, Kình Không vẫn giữ vẻ điềm nhiên: “Nghịch Giới là nơi linh hồn đến sau khi chết, trước khi chuyển thế, ở đây ngày đêm đảo lộn, thời gian nghịch chuyển, vạn vật sinh trưởng cũng trái ngược Thuận Giới, vì vậy mới gọi là Nghịch Giới.”

Người sau khi chết...?

Thẩm Lâm bất giác nhớ đến lời Trần Diệu Linh từng nói... rằng hắn đã chết rồi, lúc ấy hắn còn tưởng nàng ta nguyền rủa vì vụ kiện của Vương Hoàn Dĩnh.

Không ngờ... lại là sự thật?

“Người chết chẳng phải phải đến Minh Giới sao? Nghịch Giới này là thế nào?”

Kình Không nói: “Nếu ai cũng biết mình có thể tiếp tục tồn tại sau khi chết, thì Nghịch Giới này đã chẳng cần thiết nữa, chỉ khi mang Minh Ấn từ nhân gian đến Trạm dịch Bác Nguyên đổi thành Ám Ấn của Nghịch Giới, mới có thể bước vào đây, và ta... chính là người cai quản Trạm dịch Bác Nguyên.”

Nghe vậy, Thẩm Lâm lại nhớ đến chuyện Dạ Hành Tư muốn bắt hắn vì cái “ấn” gì đó.

Hắn lập tức hỏi: “Bọn họ nói ta là người Song Ấn... nghĩa là ta có hai cái ấn?”

Kình Không phe phẩy quạt, lông vũ trắng dưới ánh đèn hắt ra ánh vàng nhẹ, trông như được dát kim, y nghiêng người, nhìn vào gáy Thẩm Lâm, rồi bật cười lạnh: “Đúng, ta cũng rất tò mò vì sao ngươi lại có Song Ấn. Cho nên...”

Kình Không lùi lại vài bước, nụ cười biến mất, chỉ còn vẻ nghiêm lạnh, y đứng thẳng trên bậc đá trước đại điện, phất tay: “Đem đi.”

“Tuân lệnh!”

...

Trăng dần lặn, bầu trời bắt đầu sáng trắng, ở nơi ngày đêm đảo ngược này, sáng nghĩa là thời điểm nghỉ ngơi.

Người bán hàng rong đẩy xe hàng về nhà, sợ đánh thức thê tử, hắn rón rén bước vào.

Trong nhà yên tĩnh lạ thường, nhưng rèm cửa sổ vẫn chưa buông xuống khiến ánh sáng hắt vào phòng rất chói, hắn nghĩ thê tử ngủ quên nên đến kéo rèm che lại.

Rèm vừa buông xuống, căn phòng lập tức tối đen, người bán hàng rong chậm rãi thích nghi với bóng tối, lần từng bước đi vào buồng trong.

Khi đến gần giường, chân hắn vấp phải thứ gì đó, hắn ngã nhào xuống đất, cố gắng không phát ra tiếng động, hắn chống tay định đứng dậy thì lại chạm phải một bàn tay lạnh toát.

“A Lan?” Hắn ngạc nhiên, cho rằng đó là tay của thê tử.

“A Lan, sao nàng ngồi dưới đất vậy?”

Mùi tanh đặc quánh bao trùm cả căn phòng, trong bóng tối, hắn chỉ thấy một bóng người tựa vào mép giường, tưởng nàng bị bệnh, hắn vội bò đến cửa sổ, kéo rèm lên để lấy sáng.

“A Lan... sao nàng không nói gì?”

Ánh sáng chiếu vào phòng.

Người bán hàng rong quay lại... rồi lập tức khuỵu xuống, mặt tái mét vì sợ hãi.

Thê tử của hắn đang ngồi dưới đất, toàn thân đẫm máu, máu văng lên cả giường, lên rèm, lên tường... đỏ đến rợn người.

Nhưng điều khủng khϊếp nhất là...

Người đang ngồi tựa vào tường... không có đầu.

“A LAN...”

...

“Bẩm Thần Chủ, thành Tây đêm qua lại xuất hiện một thi thể không đầu.” Thị trưởng Dạ Hành Tư - Lãng Tinh đang bẩm báo với Kình Không trước chính điện.

“Nơi nào?”

“Nhà một người bán hàng rong. Sáng nay hắn về thì phát hiện thê tử bị sát hại.”

“Dẫn đường, đi xem.”

“Tuân lệnh.”

Lãng Tinh đưa Kình Không đến căn nhà kia, người bán hàng rong sợ đến ngây dại, chỉ ngồi bệt dưới đất, không thốt ra được lời nào, thi thể không đầu bên giường vẫn còn đó, dù ánh sáng đã chiếu vào, căn phòng vẫn phảng phất một sự âm trầm lạnh lẽo khó diễn tả.

Kình Không cúi xuống quan sát, máu ở miệng vết cắt đã đông lại, y dùng tay ấn vào, không thấy máu rỉ ra hẳn đã chết chừng bốn, năm canh giờ.

Đường cắt không gọn, không giống bị kiếm hay dao sắc chém, cụ thể là gì, y vẫn chưa thể xác định.

“Thần Chủ, đây đã là vụ thứ ba, hung thủ quá hung tàn. Hay là...”

“Lãng Tinh.” Kình Không cắt ngang: “Ngươi không thấy ba vụ án này có điểm gì giống nhau sao?”

“Đều là thi thể không đầu.”

“Không đúng.” Kình Không nói. “Xem kỹ lại.”

Lãng Tinh cúi xuống nhìn, rồi bỗng giật mình: “Không chỉ không đầu... mà còn bị cắt ngang vai. Hai vụ trước cũng vậy! Không có cổ... cả đoạn cổ đều biến mất.”

Hắn ngẩng nhìn Kình Không, bừng tỉnh:

“Ý Thần Chủ là... ba vụ này đều do cùng một loại sinh vật...”

Dù vậy, Lãng Tinh vẫn thấy khó tin: “Nhưng chúng làm sao có thể lọt vào Nghịch Giới?”

Kình Không nhìn về phía Tây Nam, bầu trời ấy loang màu xám tím nhạt.

Y trầm ngâm một lúc rồi nói: “Lãng Tinh, theo ta đến cung Hồn Nam.”

“Thần Chủ nghi chú văn có vấn đề?”

“Hy vọng chỉ là ta lo xa...”