Chương 34: Ở bên cạnh ta, ngươi còn sợ oán linh gì

Thẩm Lâm giống như một văn nhân ưu sầu phát bệnh gián đoạn, vừa rồi còn trầm tĩnh thanh nhã, giờ phút này đột nhiên đã bình tĩnh lại, hắn chạy tới hỏi Kình Không: “Thần Chủ nói xem những gì ta nhìn thấy có phải là giấc mơ giữa ban ngày không? Sức mạnh Song Ấn không chỉ có thể nhìn thấy kiếp trước của người khác, mà còn có thể nhìn thấy kiếp sau sao?”

Kình Không tuy cũng không rõ ràng về năng lực cụ thể của sứ mạnh Song Ấ, nhưng y vẫn chọn tin rằng Thẩm Lâm không nói bừa, y suy nghĩ một lát rồi nói: “Có lẽ năng lực của Song Ấn không phải là nhìn thấy hình ảnh chưa biết, mà là có thể kiểm soát thời gian, cho nên bất kể là kiếp trước hay kiếp sau, ngươi đều có thể truy về đến khoảng thời gian đó thông qua sức mạnh Song Ấn, nhìn thấy những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian đó.”

Năng lực này thật không tồi, Thẩm Lâm nghĩ, điều này chẳng phải còn lợi hại hơn cả thầy bói mù trên phố sao? Không chỉ có thể hỏi kiếp trước, mà còn có thể hỏi kiếp sau, xem là trúng, nghĩ vậy, cái quán bói nhỏ của hắn có lẽ lại có thể khai trương rồi.

Thấy trên mặt Thẩm Lâm dần dần hiện ra nụ cười gian xảo, Kình Không vội vàng lạnh mặt nói: “Không được có ý định mở sạp nữa!”

“Tại sao?” Thẩm Lâm trợn tròn mắt không cam lòng.

Kình Không chắp tay sau lưng bước ra khỏi sân nhà họ Trịnh, lạnh mặt nói: “Nếu ngươi còn muốn tiếp tục ở lại Trạm dịch Bác Nguyên, thì hãy ngoan ngoãn cho ta, đừng lúc nào cũng nghĩ ra trò quái gở gì nữa.”

Thẩm Lâm vội vàng đi theo phía sau y, có chút bất mãn nói: “Vậy ta cũng phải nghĩ cách kiếm tiền chứ. Túi tiền của ta cứ xẹp lép mãi, trộm nhìn thấy còn phải bố thí cho ta một ít, ta khó khăn đến mức nào chứ!”

Kình Không nói: “Ngươi có thể đến Trữ Tuyền Lâu bên Kiều Tiếp Nguyên. Minh tệ hoặc Minh vật mà người thân bằng hữu lúc sinh thời đốt cho ngươi, đều sẽ thông qua Trữ Tuyền Lâu đến Nghịch Giới, đến đó đăng ký trích xuất, là có thể sử dụng ở Nghịch Giới.”

Thì ra là vậy, chẳng trách lần trước đổi tiền ở tiền trang, ông chủ tiền trang nói cũng có thể đổi minh tệ, chỉ là, điều này cũng chẳng có ích gì đối với Thẩm Lâm, hắn không tin người cha nuôi nghiện rượu như mạng của hắn sẽ nghĩ đến việc đốt cho hắn ít Minh tệ, không khéo lão bợm rượu đó đến giờ còn chưa phát hiện ra hắn đã chết hẳn rồi ấy chứ.

“Thôi bỏ đi. Ta không thân thích không bằng hữu, ai mà nhớ thương ta!” Thẩm Lâm tự chế giễu.

Kình Không nghe vậy, quay đầu liếc hắn một cái, cũng không nói gì, y suy nghĩ một lát, đột nhiên quay tay ra sau xé toạc miếng cao dán sau gáy Thẩm Lâm.

Miếng cao dán này vẫn là miếng mà Diệp Mộc Sinh đã cho hắn, lần trước Kình Không xé xuống xong, hắn lại dán lại, dù sao ở Nghịch Giới này, giấu Song Ấn đi vẫn ổn thỏa hơn, nhưng không ngờ Kình Không lại nhân lúc hắn không đề phòng xé xuống, da Thẩm Lâm bị dính đau điếng, hắn nhăn nhó cau mày than vãn: “Ngươi làm gì vậy?! Da sắp bị xé rách rồi! Ngươi nếu thích miếng cao dán này thì cứ nói thẳng, ta đi tìm Diệp Mộc Sinh xin miếng khác là được, sao lần nào cũng xé thẳng như vậy, ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có!”

Kình Không khẽ cau mày: “Diệp Mộc Sinh?”

Thẩm Lâm mới nhận ra mình đã lỡ lời, trước đây cố ý không nhắc đến Diệp Mộc Sinh với Kình Không, giờ lại quên mất, nhưng nghĩ kỹ lại, thấy hình như cũng không sao, dù sao Diệp Mộc Sinh cũng là người của Trạm dịch Bác Nguyên, lại là trợ thủ đắc lực của Kình Không, nhắc đến thì nhắc thôi.

“Ừm... làm sao?”

“Đây là Diệp Mộc Sinh bảo ngươi dán lên cổ?” Kình Không hỏi.

Thẩm Lâm xoa xoa gáy đang đau, gật đầu: “Đúng vậy, Diệp tiên sinh nói Song Ấn này không nên lộ ra ngoài thì tốt hơn, nên bảo ta dán miếng cao dán đuổi muỗi để che mắt mọi người.”

Kình Không nghe vậy, đặt miếng cao dán vào tay rồi nghiên cứu lại một chút, nhìn bề ngoài chỉ là một miếng cao dán bình thường, nhưng thực tế bên trong có thêm pháp chú hộ trì, cho nên lần trước dù Kình Không có mở “Thị Giới” cũng không dò ra được vị trí của Thẩm Lâm, y cứ tưởng là do ảnh hưởng của Minh Ấn của hắn, không ngờ, lại là có người đã thi triển pháp chú hộ trì lên miếng cao dán này.

“Ngoài ta và Diệp Mộc Sinh ra, còn ai động vào miếng cao dán này nữa không?” Kình Không hỏi.

Thẩm Lâm suy nghĩ một lát nói: “Không còn ai nữa. Sao vậy? Miếng cao dán này có vấn đề gì sao?”

Kình Không im lặng một lát, cất miếng cao dán đi, nhàn nhạt nói một câu: “Không có vấn đề gì.”

“Vậy ngươi xé nó xuống làm gì?”

“... Không có gì. Quá bẩn, thực sự không nhìn nổi nữa.”

Thẩm Lâm cạn lời, hắn thực sự không thể đoán được suy nghĩ của Hạo Niết Thần đại nhân này, hỏi thì cũng không ra được nguyên do, dứt khoát cứ mặc kệ y đi.

“Vậy ngươi phải dán cái gì khác cho ta chứ, Song Ấn của ta lộ liễu ra ngoài như vậy, lỡ đâu thu hút oán linh đến thì làm sao?”

“Ở bên cạnh ta, ngươi còn sợ oán linh gì.”

“Ta không thể lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau ngươi chứ!”

Thẩm Lâm đi theo sau Kình Không, vừa đi vừa lải nhải nói Kình Không phải nghĩ cách giúp hắn che Song Ấn lại, Kình Không cũng nói bâng quơ với hắn, hai người đi đến góc rẽ của thôn không chú ý, va chạm thẳng vào hai người vừa rẽ ra đối diện, may mắn là mọi người đi không nhanh, không ai bị ngã, chỉ là vô ý giẫm phải giày của đối phương.

Thẩm Lâm vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, thực sự không chú ý.”