Thẩm Lâm giật mình, vội vàng quay lại, thấy Kình Không đã mở mắt, đang lặng lẽ nhìn hắn, Thẩm Lâm cười có vẻ ngượng ngùng nói: “Xin lỗi vì đã làm phiền Thần Chủ, ta đến đưa canh, đưa xong ta đi ngay.”
Nghe lời này, Kình Không dường như có chút không vui, không biết có phải vì câu “đưa xong ta đi ngay” của hắn hay không, nghe như đang đối phó cho xong việc.
Kình Không khẽ cau mày nói: “Đưa canh thì gọi người hầu ở hậu viện là được rồi, cần gì phiền đến Thẩm công tử có sức mạnh Song Ấn, Thẩm công tử là người bận rộn, cả ngày không rảnh rỗi, lấy đâu ra thời gian đưa canh cho ta.”
Bị Kình Không châm chọc, Thẩm Lâm không tức giận, ngược lại còn khá vui vẻ, hắn liền bạo gan tiến lại gần thêm mấy bước, cười nói: “Ta có thừa thời gian, chỉ là mấy ngày nay Lãng Tinh canh gác ở cửa quá nghiêm ngặt, với lại ta cũng sợ Thần Chủ thấy ta lại tức giận, nên không thể vào thăm.”
Kình Không chậm rãi chớp chớp mắt, thong thả nói: “Ta thấy ngươi vì sao lại tức giận?”
“Còn không phải vì ta...” Thẩm Lâm dừng lại một lát, băn khoăn không biết có nên nhắc đến chuyện cãi vã với Kình Không hôm đó không, suy nghĩ một chút rồi tiếp tục nói, “Vì ta không biết điều, quên mất Thần Chủ vì cứu ta mà bị thương, lại còn vì lợi ích cá nhân chọc Thần Chủ nổi giận, thật sự không nên.”
Thấy Thẩm Lâm cúi đầu đứng trước mặt, thái độ nhận lỗi thành khẩn như vậy, cơn giận của Kình Không cũng tan đi hơn nửa, thật ra y vốn không thực sự giận dữ, chỉ là hôm đó đã tốn công tốn sức nửa ngày để phục hồi linh hồn A Lan, hơi thở bên trong cơ thể thực sự không ổn định. Vừa ra ngoài lại thấy Thẩm Lâm leo thang trèo cao trình diễn trò hề, không những không nghe lời khuyên ngăn, còn suýt nữa bị sét đánh chết.
Trong khoảnh khắc đó, sự mệt mỏi, kinh hãi, tức giận, tất cả cảm xúc xen lẫn vào nhau, khiến nguyên thần của y chấn động, nên mới ngất xỉu, hiện giờ nội tức đã ổn định, y cũng không còn giận nữa, chỉ là không muốn tỏ vẻ niềm nở với Thẩm Lâm, bèn thở dài nói: “Ta biết rồi, ngươi về đi.”
Thẩm Lâm lại không đi, mà quay người bưng bát canh trên bàn lên: “Ta nghe Diệp tiên sinh nói, Thần Chủ gần đây luôn tĩnh dưỡng điều tức, uống toàn là canh thuốc của Diệp tiên sinh, canh thuốc của Diệp tiên sinh ta đã thấy rồi, đắng chết người, trách sao mặt Thần Chủ sắp không còn huyết sắc, ta nấu một ít canh gà, Thần Chủ uống vào có thể bồi bổ khí sắc.”
Kình Không nhìn bát canh, rồi nhìn Thẩm Lâm, hỏi: “Ngươi nấu?”
“Đúng, ta nấu, nấu không ngon, mong Thần Chủ thông cảm.”
Kình Không: “Biết rồi, cứ để đó đi.”
Thẩm Lâm lại không đặt xuống, mà đưa bát đến gần hơn: “Để nữa sẽ nguội mất. Thần Chủ uống ngay đi, uống xong ta tiện thể mang bát đi luôn.”
Kình Không không nói gì, im lặng một lát, lại đưa tay ra nhận lấy bát canh từ Thẩm Lâm, y nếm thử hai ngụm, nước canh ấm nóng trượt vào khoang miệng, xuống bụng lại có cảm giác sảng khoái, dường như đã làm ấm cả tâm mạch của y, Kình Không chợt khẽ cau mày, nhìn Thẩm Lâm: “Trong canh của ngươi...”
Thẩm Lâm vội nói: “Bên trong có thêm một ít hoa nhài.”
Kình Không kinh ngạc: “Vì sao lại cho hoa nhài?”
Thẩm Lâm nói: “Diệp tiên sinh nói với ta, Bản Nguyên nguyên thần của Thần Chủ là hoa nhài, cho nên hoa này có thể giúp Thần Chủ hồi phục tốt hơn.”
Kình Không lại hỏi: “Nhưng hoa nhài ở Nghịch Giới nở vào mùa đông, ngươi làm sao có được hoa này?”
Thẩm Lâm ngượng ngùng gãi đầu nói: “Ta nghe ngóng được ở phía bắc thành Khuynh Đô có một vườn hoa chuyên trồng hoa nhài, nên đã đến mua mấy cành về.”
Nói rồi, Thẩm Lâm nhấc nhấc cái túi tiền treo ở thắt lưng: “Tiền ta khó khăn lắm mới lấy lại được, còn chưa kịp nghe thấy tiếng lách cách của nó, đã lại tiêu hết rồi. Có lẽ ta vốn vô duyên với tiền tài. Sớm biết như vậy, ta cũng không tốn công trèo lên nóc nhà làm gì. Dù sao cuối cùng tiền này cũng không về tay ta. Hiện giờ còn chọc Thần Chủ tức giận tổn thương thân thể, thật không đáng!”
Kình Không vô tình liếc nhìn túi tiền của Thẩm Lâm, thấy trên thắt lưng hắn có thêm một miếng ngọc bội màu đỏ sẫm, có chút tò mò hỏi: “Ngọc bội này của ngươi là?”
Thẩm Lâm nghe vậy, cầm ngọc bội lên khoe với Kình Không, nói: “Lúc mới đến Nghịch Giới, ta đã cầm cố nó ở quán trà. Vì ngọc bội này ta đeo trên người từ nhỏ, cha nuôi nói có lẽ là do cha nương ruột để lại cho ta, nên dù chất lượng không tốt, ta cũng không nỡ vứt, vẫn phải tìm cách chuộc lại.”
Nghe lời này, lòng Kình Không thắt lại, y không nói gì, chỉ khẽ siết chặt ngón tay đang cầm bát canh, nửa lúc sau, y mở lời nói: “Cho nên ngươi mới nhất quyết phải lấy lại túi tiền, chỉ là muốn chuộc lại ngọc bội này?”
Ban đầu y còn nghĩ Thẩm Lâm coi tiền như mạng, vì lấy lại túi tiền mà không màng đến cả việc bị sét đánh, nhưng giờ xem ra, sự thật không phải vậy, hắn vì mua hoa nhài cho mình, không tiếc tiêu hết tiền cũng không oán thán, xem ra không chỉ là một kẻ tham tài.
Thẩm Lâm cười cười không trả lời, dù sao đây cũng không phải là chuyện gì lớn, hắn chợt nhớ ra câu chuyện vừa rồi chưa nói xong, liền hỏi Kình Không: “Thần Chủ vừa rồi nói canh này bị làm sao? Mùi vị không ngon sao? Có phải vì cho hoa nhài vào không?”
Kình Không rũ mắt, thần sắc khẽ động, y tránh ánh mắt của Thẩm Lâm, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Không, ta nói là... canh này không cho muối...”
“Ta cố ý không cho muối, trước đây ta nghe cô hàng xóm nhà ta nói, cơm cho người ở cữ đều không được cho muối, như vậy mới bổ dưỡng nhất.”
“Khụ... khụ khụ...”
Kình Không đột nhiên bị sặc một ngụm, ho dữ dội, mặt đỏ bừng, vì có kết giới bảo vệ nguyên thần, Thẩm Lâm không dám mạo muội đến gần, chỉ lo lắng hỏi: “Thần Chủ người làm sao vậy? Sao lại bị sặc?”
Kình Không điều chỉnh lại hơi thở, tức giận ném bát canh trở lại tay Thẩm Lâm, trừng mắt nhìn hắn nói: “Cút ra ngoài!”
“A?”
“Không hiểu sao? Cút ra ngoài!”
“Vậy bát canh này...”
“Không muốn uống nữa, mang đi!”
Lúc này Thẩm Lâm vẫn chưa nhận ra mình vừa lỡ lời nói hớ điều gì, chỉ nghĩ là Kình Không vô cớ giở tính khí, nhưng hiện giờ sắc mặt Thần Chủ đại nhân trông hồng hào hơn trước rất nhiều, xem ra bát canh này vẫn có tác dụng.
Đúng, ngày mai nấu thêm!