Kình Không nội lực thâm hậu, chỉ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một ngày đã điều hòa được nội tức, nguyên thần bị tổn thương từ từ hồi phục trong lớp bảo vệ nguyên thần, thần lực đã tiêu tán cũng dần dần khôi phục. Đến ngày thứ hai y đã tỉnh lại, uống thuốc cũng không cần Diệp Mộc Sinh banh miệng đổ vào nữa, trong thuốc của Diệp Mộc Sinh có linh lực truyền vào, giúp ích rất nhiều cho việc dưỡng bệnh của Kình Không, chỉ là mùi vị không được ngon.
Bên ngoài Lẫm Các có Lãng Tinh canh giữ, ngoài Diệp Mộc Sinh và Khương Lộc Tỉnh ra, không cho bất kỳ ai vào làm phiền Kình Không nghỉ ngơi, cho nên, đã ba ngày rồi, Thẩm Lâm hoàn toàn không thể gặp được y một lần nào.
Thẩm Lâm thực ra không giỏi nấu ăn, khi còn sống ở nhân gian, cha nuôi hắn thường xuyên không về nhà, hắn lớn lên bằng cơm trăm nhà, sau khi làm tụng sư, hắn hoặc là ăn ké nhà người nhờ kiện tụng, hoặc là ghé vào quán mì nhỏ trên phố ăn tạm một bữa, rất ít khi tự mình tự làm đồ ăn ở nhà.
Vì vậy, việc hắn tự tay nấu canh cho Kình Không lúc này, quả thực là quá hiếm có, hắn đã thử rất nhiều lần, hỏng năm sáu con gà, làm nổ nửa cái bếp, cuối cùng mới tạm bợ nấu được một bát canh tử tế.
Diệp Mộc Sinh nói hắn cho thêm hoa nhài vào canh, nhưng hoa nhài nở vào mùa xuân, mà ở Nghịch Giới, thời gian ngược lại với nhân gian, nên phải đợi đến mùa đông mới nở hoa, Thẩm Lâm liền đi khắp các phố lớn ngõ nhỏ, hỏi thăm mọi người, biết được ở phía bắc thành Khuynh Đô có một vườn hoa, những mùa khác cũng có thể trồng được loài hoa này, thế là Thẩm Lâm lại vội vã chạy đến thành bắc ngay trong đêm, tìm kiếm rất lâu mới tìm được vườn hoa đó, bỏ giá cao mua mấy cành hoa nhài mang về.
Cả mua gà lẫn mua hoa, sau một hồi xoay xở, túi tiền hắn khó khăn lắm mới tìm lại được, giờ lại trống rỗng lần nữa, nhưng nếu có thể giúp được Kình Không, thì cũng coi như đáng giá.
Chỉ là Lãng Tinh canh cửa bên ngoài Lẫm Các rất nghiêm ngặt, đặc biệt là với người có thể khiến Thần Chủ nổi giận, căn bản không có khả năng cho hắn đến gần Kình Không nửa bước, Thẩm Lâm đã thử mọi cách, Lãng đại nhân thiết diện vô tư, hoàn toàn không thèm để ý đến hắn.
Thẩm Lâm thất thần buồn bã bưng bát canh gà quay về, nửa đường gặp Diệp Mộc Sinh đến đưa thuốc, liền vội vàng cầu cứu hắn, Diệp Mộc Sinh nghĩ ra một cách, hắn sẽ tìm cách điều Lãng Tinh đi chỗ khác, như vậy Thẩm Lâm sẽ có cơ hội lẻn vào.
Chỉ là Diệp Mộc Sinh dặn dò: “Ta có thể cho ngươi vào, nhưng ta không thể đảm bảo, Thần Chủ có đuổi ngươi ra ngoài không.”
“Không sao đâu Diệp tiên sinh, ta chỉ cần vào được là được, những việc khác cứ giao cho ta.”
Diệp Mộc Sinh trước hết bảo Thẩm Lâm nấp sau bụi cây bên ngoài Lẫm Các, sau đó hắn đi đến trước cửa nói với Lãng Tinh: “Lãng đại nhân, ta vừa đi qua Chính Điện, thấy mấy thị vệ của Dạ Hành Tư đang tìm ngươi. Hình như Dạ Hành Tư có một vụ án mới, khá nan giải, cần ngươi đi xử lý một chút.”
Lãng Tinh nghi hoặc: “Vụ án mới? Vụ án gì?”
Diệp Mộc Sinh nói: “Ta không hỏi kỹ, nhưng nghe nói là vụ án liên quan đến sinh mệnh người, hay là ngươi đi xem sao. Ta canh gác thay ngươi một lát.”
Lãng Tinh có chút do dự, hắn không dám rời khỏi Lẫm Các, nhưng cũng không yên tâm về việc của Dạ Hành Tư, dù sao hiện giờ Thần Chủ đang tĩnh dưỡng, Dạ Hành Tư vẫn phải dựa vào hắn chỉ huy đại cục, thế là Lãng Tinh dặn dò Diệp Mộc Sinh, bảo hắn trông chừng cửa Lẫm Các cho tốt, mình đi rồi sẽ về ngay.
Đợi Lãng Tinh rời đi, Diệp Mộc Sinh nháy mắt với Thẩm Lâm đang nấp sau bụi cây. Thẩm Lâm liền bưng bát canh gà chân đất chạy lon ton đến.
“Lãng Tinh chắc sẽ không đi lâu, ngươi vào đi, ta canh ở cửa.”
“Đa tạ Diệp tiên sinh.”
Khi Thẩm Lâm rón rén bước vào Lẫm Các, Kình Không đang bàn tọa trên giường nhắm mắt điều tức, lớp bảo vệ nguyên thần vây quanh y tạo thành một kết giới, cả căn phòng tràn ngập hương thơm thanh u của hoa nhài.
Thẩm Lâm kinh ngạc, quả nhiên Diệp Mộc Sinh nói không sai, nguyên thần bản nguyên của Hạo Niết Thần đại nhân này, thật sự là hoa nhài.
Kình Không lúc này mặc tố y màu tím nhạt, tóc xõa xuống, một chiếc trâm ngọc trắng tùy ý vấn vài lọn tóc phía sau, kết hợp với gương mặt hơi tái nhợt sau cơn bệnh, toát lên vẻ đẹp buồn bã mà quyến rũ, khiến người ta khó lòng rời mắt khỏi y.
Thẩm Lâm không dám nhìn chằm chằm y, sợ bị coi là sắc quỷ ngốc nghếch, càng không dám quấy rầy y tĩnh tu, thế là hắn hành động cực kỳ nhẹ nhàng, từ từ đặt bát canh xuống bàn, nhưng động tĩnh nhỏ như vậy vẫn không thể lọt qua tai Thần Chủ đại nhân, Thẩm Lâm vừa đặt bát xuống, đã nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói nghiêm nghị nhưng không kém phần ôn hòa: “Ngươi đang làm gì?”