Chương 29: Làm theo trái tim mách bảo

Lời này khiến tim Thẩm Lâm đột nhiên đập mạnh, quả thật hôm qua hắn có đề cập với Kình Không chuyện muốn giúp A Lan và những người khác sửa chữa linh hồn, nhưng lúc đó Kình Không không cho hắn câu trả lời chính xác, hắn vốn tưởng chuyện này không thành, ai ngờ, Kình Không lại...

Hơn nữa, trước đó Kình Không bị Đao Hồng Tủy Cốt phản phệ cũng là vì cứu hắn, hắn bị cốt đao đâm một nhát, ngay cả một vết sẹo cũng không để lại, ngược lại còn làm liên lụy đến nguyên thần của Kình Không bị phản phệ.

Và bây giờ, hắn lại vì tìm lại túi tiền, trèo lên trèo xuống khắp Trạm dịch Bác Nguyên, náo loạn một phen, còn cãi vã tranh chấp với Kình Không, cố ý chọc tức y, nghĩ đến đây, hắn thực sự là tội đồ người gây ra mọi chuyện.

“Vậy Thần Chủ bây giờ còn cần gì nữa không? Việc điều hòa nội tức, phục hồi nguyên thần của y có cần một số kỳ trân dị thảo làm dược dẫn không? Ta có thể đi giúp tìm về, dù là lên núi cao hay xuống biển sâu, ta cũng sẽ cố gắng thử.”

Diệp Mộc Sinh lại cười, nói: “Ngươi ở nhân gian có phải đọc nhiều thoại bản quá rồi không? Trong thoại bản luôn nói nếu muốn khởi tử hoàn sinh, thì cần tìm những kỳ trân dị thảo quý hiếm đến mức nào đó? Những thứ đó đều là giả, đừng tin. Hơn nữa Thần Chủ cũng chưa đến mức đó.”

Thẩm Lâm hỏi ngược lại: “Diệp tiên sinh cũng đã đọc loại thoại bản này sao?”

“Ta đọc hết sách trên đời, không có gì là không biết.” Diệp Mộc Sinh tiếp tục nói: “Nhưng nếu ngươi thực sự muốn góp sức, thì không có việc gì làm, chi bằng đi hái một ít hoa nhài về, nấu cùng canh gà, bảo Thần Chủ uống nhiều một chút, có lợi cho việc y sớm hồi phục.”

“Hoa nhài? Cái đó thì không thành vấn đề, hoa nhài cũng có thể dùng làm thuốc sao?”

“Không phải thuốc, người khác ăn vô dụng, chỉ có Thần Chủ ăn mới có tác dụng.”

“Vì sao?”

“Bởi vì...” Diệp Mộc Sinh cười có vẻ bí ẩn, ghé sát tai Thẩm Lâm nói nhỏ: “Bởi vì Bản Nguyên (*) của Thần Chủ đại nhân, chính là hoa nhài.”

(*) Gốc rễ sinh mệnh

Thẩm Lâm có chút kinh ngạc, không ngờ Hạo Niết Thần đại nhân uy phong lẫm liệt, Bản Nguyên lại là một cây hoa nhỏ không bắt mắt, nhưng nghĩ kỹ lại, Kình Không có một khuôn mặt khiến người và thần đều phải ghen tị hâm mộ, khí chất lại thanh nhã thoát tục, đi trong đám đông luôn có thể bị chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên, hóa ra là vì, y vốn là một đóa hoa xinh đẹp, dù nở trong chốn u tối, cũng khó che giấu được vẻ thanh lệ của mình.

“Thì ra là vậy, được, ta sẽ nhớ, đa tạ Diệp tiên sinh chỉ điểm.” Thẩm Lâm nói lời cảm ơn, lại không yên tâm nhìn vào trong phòng một cái, rồi quay người rời khỏi Lẫm Các.

...

Ông chủ quán trà đang tính sổ ở quầy, ngẩng đầu lên, thấy một người đầy vẻ tang khí buồn bã đứng trước quầy, không khỏi giật mình, sau khi nhìn kỹ, mới mơ hồ nhớ ra.

“Vị khách quan này, ngài đến chuộc ngọc bội phải không?”

Tâm trạng Thẩm Lâm không được tốt lắm, chỉ lấy ra năm Nguyên Tệ từ túi tiền đặt lên quầy, uể oải nói: “Xin lỗi ông chủ, gần đây có việc bận nên trì hoãn, hôm nay mới đến chuộc.”

Ông chủ cười nói: “Không sao, quán trà của ta cũng không chạy mất, lúc nào đến cũng được.”

Ông chủ vừa nói, vừa lấy ra một cái túi vải nhỏ từ dưới quầy, bên trong túi vải đựng ngọc bội của Thẩm Lâm.

“Khách quan cầm lấy, ngọc bội này của ngài màu sắc hiếm thấy, chắc là vật hiếm lắm nhỉ?”

Ngọc bội của Thẩm Lâm có màu đỏ sẫm, nhưng không trong suốt như hồng mã não, bên trong có không ít tạp chất, còn có một vài vết nứt nhỏ. Cho nên trước đây cha nuôi hắn đã nói, ngọc này không đáng tiền, chắc hẳn cha nương ruột hắn cũng không phải là thiếu gia tiểu thư nhà giàu có gì.

Tuy nhiên Thẩm Lâm lại thấy may mắn vì ngọc này không đáng tiền, nếu không, người cha nuôi nghiện rượu của hắn chắc chắn sẽ lấy ngọc bội này đi cấn trừ tiền rượu, đâu còn giữ được đến bây giờ.

“Ông chủ nói đùa rồi, ngọc này chất lượng không tốt, tạp chất nhiều quá, không đáng mấy tiền, chỉ là ta đeo bên người từ nhỏ, nên không nỡ vứt.”

Ông chủ quán trà nhìn miếng ngọc, rồi nhìn Thẩm Lâm đang rầu rĩ, không khỏi hỏi: “Vì ngọc bội này rất quan trọng, hôm nay chuộc về, khách quan đáng lẽ phải vui mừng chứ, sao lại thất thần như vậy?”

Thẩm Lâm thở dài nói: “Vì chuộc ngọc bội này, vô tình làm tổn thương một người.”

Ông chủ hỏi: “Tổn thương về thân xác hay tổn thương về tinh thần?”

“Ta... không chắc.” Thẩm Lâm cúi đầu, có vẻ buồn bã.

Ông chủ cười nói: “Người đó có thương tâm hay không ta không biết, nhưng thấy dáng vẻ của khách quan, chắc là thương tâm rồi nhỉ? Điều này cũng không sao, có thể thương tâm, ắt là đã để tâm rồi. Khách quan đã để tâm đến người đó, chi bằng hành động theo trái tim mách bảo, vấn đề rồi sẽ được giải quyết thôi.”

Hành động theo trái tim mách bảo?

Thẩm Lâm thực sự suy nghĩ kỹ một phen, lúc này lòng hắn rối bời, từ ngày được Kình Không cứu thoát khỏi tay Trương Sinh Lai, chưa từng bình yên, bản thân hắn cũng không thể lý giải được.

Nhưng nếu nhất định phải nói “làm theo trái tim mách bảo”

“Ông chủ, ông biết quán nào bán gà ngon nhất trên phố này không?”