Lời của Trần Diệu Linh, Thẩm Lâm nghe chẳng hiểu được bao nhiêu, nhưng nụ cười nửa như có nửa như không kia lại khiến sống lưng hắn lạnh buốt, hắn còn định hỏi cho rõ ràng, thì đúng lúc ấy, từ xa có một nhóm người xuất hiện.
Những người đó đồng loạt mặc áo bào đen, trên mặt đeo mặt nạ bạc, không nhìn thấy diện mạo, nhưng ánh mắt sau lớp mặt nạ thì sắc lạnh đến gai người, rõ ràng đang giận dữ nhìn về phía trước.
“Chính là hắn! Ta thấy hắn có Minh Ấn!”
Người dẫn đường cho đám áo bào đen ấy lại đúng là tiểu nhị ở Triều Tần Lâu, Thẩm Lâm thấy tình hình không ổn, quá rõ ràng... bọn họ nhắm vào hắn, chẳng cần biết cái gì mà ấn với chả dấu, chỉ biết người đến chắc chắn không có ý tốt.
“Người của Dạ Hành Tư sao lại muốn bắt ngươi?” Trần Diệu Linh hỏi.
“Dạ Hành Tư là cái gì?” Thẩm Lâm vẫn trong trạng thái mơ hồ.
Ngay khi nghe tiểu nhị nhắc đến “Minh Ấn”, Trần Diệu Linh liền nhìn chằm chằm vào gáy hắn, ánh sáng vàng nhàn nhạt hắt ra từ dưới lớp tóc khiến nàng ta kinh hãi.
Một tay nàng ta che miệng, tay kia run run chỉ vào cổ hắn, lắp bắp: “Ngươi... ngươi... thật... thật sự có nó...”
Từ lúc tỉnh lại tới giờ, ai Thẩm Lâm gặp cũng nói những lời khó hiểu, vừa nhìn thấy cổ hắn là mặt mày biến sắc như gặp phải yêu quỷ, rốt cuộc là chuyện gì? Có ai chịu nói cho hắn biết không?
Đám người áo bào đen càng lúc càng tiến gần, Thẩm Lâm hoảng loạn, chưa biết phải làm gì thì Trần Diệu Linh đã chạy vào một con hẻm, quay lại gọi: “Lối này! Ta biết một con đường nhỏ có thể tránh được bọn chúng!”
Dù không chắc có thể tin nàng ta hoàn toàn, nhưng bây giờ Thẩm Lâm chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
Đi men theo các con hẻm tối và hẹp, đúng là họ đã tránh khỏi phố lớn, vòng vèo một hồi lại chạy ra một con phố khác... đèn đuốc sáng choang, người qua lại nhộn nhịp chẳng kém gì ban ngày.
Thẩm Lâm hỏi: “Ngươi nói những người đó là Dạ Hành Tư. Bọn họ là ai? Với lại... ngươi bảo ta chết rồi là sao?”
Trần Diệu Linh quan sát xung quanh, thấy không ai đuổi theo liền kéo hắn đến một góc khuất: “Cho ta xem gáy của ngươi một chút.”
Tuy không hiểu nhưng Thẩm Lâm vẫn ngoảnh lại, vén tóc lên, nàng ta vừa nhìn liền biến sắc, vội thì thầm: “Che lại! Ngàn vạn lần đừng để người khác thấy gáy ngươi!”
“Vì sao?”
“Bởi vì...” Nàng ta ghé sát tai hắn: “Người ở đây đều không có Minh Ấn, chỉ có Ám Ấn, còn ngươi lại mang hai ấn... rất dễ dẫn dụ những thứ không nên xuất hiện.”
“Những thứ nào? Minh Ấn là gì? Ám Ấn là gì?”
Thẩm Lâm hoàn toàn không hiểu nổi.
Nhưng Trần Diệu Linh không trả lời, trái lại hỏi lại: “Thẩm tụng sư có biết người chết sẽ đi đâu không?”
“Đương nhiên là Âm Tào Địa Phủ.”
“Người đời đều nghĩ vậy. Nhưng không đúng.”
Nàng ta nói: “Người chết... sẽ đến đây trước, nơi này nằm giữa Nhân Gian và Minh Phủ, là...”
“Hắn ở kia!”
Đám áo bào đen lại đuổi tới, Thẩm Lâm hết cách, chỉ có thể chạy tiếp.
“Đa tạ Trần cô nương! Hữu duyên gặp lại!”
Nói xong, hắn nhào thẳng vào đám người đông đúc, bọn áo bào đen lại đuổi sát, Thẩm Lâm chạy vòng qua vài con phố, thấy sắp bị bắt, liền rẽ sang một lối khác.
Bên đường đậu một chiếc xe ngựa cực kỳ xa hoa... thùng xe bọc gấm, bốn góc treo chuỗi ngọc lưu ly, hẳn là xe của thiên kim nhà quyền quý, không còn cách nào khác, hắn lập tức chui vào.
Bên trong có một người đang ngồi, trang phục lộng lẫy, chất vải mờ sáng trong bóng tối, không khí trong xe phảng phất một mùi hương thanh nhã, không phải loại mùi phấn son thông tục.
Người đó cầm quạt lông vũ che nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt trong trẻo như hơi sương, đang nhìn thẳng vào Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm không dám nhìn kỹ, vừa chui vào đã quay lưng lại, ngồi xổm sát cửa xe: “Tại hạ mới đến nơi này, không biết vì sao đắc tội với Dạ Hành Tư, trong lúc chạy trốn mới mạo phạm cô nương, xin cô nương rộng lòng tha thứ, sau này nhất định báo đáp.”
Một hồi lâu vẫn im ắng, bên ngoài vang lên tiếng bước chân đuổi đến gần, Thẩm Lâm co người lại, tim đập loạn xạ.
Tiếng bước chân dừng ngay bên cạnh xe.
Hắn nín thở, gần như không dám nhúc nhích.
Rất may, sau vài giây căng thẳng, giọng tên cầm đầu vang lên: “Tiếp tục đuổi! Phía trước! Tuyệt đối không được thả hắn!”
Bọn họ rời đi.
Khi tiếng bước chân biến mất hoàn toàn, Thẩm Lâm mới dám thở ra, quay lại cúi người thi lễ: “Đa tạ cô nương đã cứu mạng. Tại hạ Thẩm Lâm, là một tụng sư, sau này nếu cô nương cần đến ta...”
Hắn chưa dứt câu thì người trong xe mở miệng: “Ai là cô nương?”
Giọng... là giọng nam.
Thẩm Lâm ngẩn người.
Từ từ, rất từ từ quay đầu lại.
Người đó đã bỏ quạt xuống... lộ ra một gương mặt tuấn mỹ đến mức khiến người ta nghẹt thở, mái tóc dài cài trâm ngọc, vài lọn buông xuống như mực chảy; đôi mắt trong như thu thủy, môi như cánh hồng nhạt.
Dù đẹp đến siêu phàm thoát tục... nhưng rõ ràng là một nam nhân bằng xương bằng thịt.