Trên chiếc quạt xếp trong tay Trương Sinh Lai, mặt trước vẽ một cành lan, mặt sau vẽ một con mãnh thú mắt vàng, mãnh thú này Thẩm Lâm biết, là Cùng Kỳ, thượng cổ thần thú, hung ác xảo trá, cực kỳ phù hợp với đặc điểm của Trương Sinh Lai, một mặt giả vờ làm người quân tử khiêm tốn, thanh cao như hoa lan, mặt khác lại là một mãnh thú hung ác, có thể lập tức lột da rút gân người, tội ác tày trời, không thể tha thứ.
Tên bán nước giả dối này dùng cán quạt khẽ nhấc cằm Thẩm Lâm lên, bắt hắn nhìn thẳng vào mình, rồi nhếch miệng cười nhạt: “Ngươi nghĩ những vụ án đó có liên quan đến ta không?”
Thẩm Lâm giận dữ quay đầu đi, tránh khỏi chiếc quạt của hắn: “Ta lười nghe ngươi ở đây giấu giếm, làm ra vẻ bí ẩn, kiếp trước ngươi đã làm những chuyện oan nghiệt đó, tại sao đến khi chết rồi mà vẫn không biết hối cải, còn tiếp tục làm điều ác?”
“Làm điều ác?” Trương Sinh Lai nghiêng cổ nhìn Thẩm Lâm: “Người không vì mình, trời tru đất diệt, ta muốn sống những ngày tháng áo cơm không lo có gì sai?”
“Chẳng lẽ Thành chủ Thành Vị đã bạc đãi ngươi sao? Tổng Quân Sư của Đô Tư Quân, ngươi còn chưa thỏa mãn điều gì?”
Trương Sinh Lai cười nói: “Chỉ là một danh hão thôi, ai thèm chứ! Thành chủ Thành Sùng hứa cho ta vàng vạn lạng, bốn tòa nhà lớn, trăm mẫu ruộng đất. Đó mới gọi là có thành ý, không phải sao?”
Thẩm Lâm cười lạnh một tiếng: “Hừ, có thành ý đến mấy, thì cũng chỉ là như mây khói thoảng qua, người chết như đèn tắt, chuyển thế luân hồi, ngươi cũng không còn là Trương Sinh Lai oai phong lẫm liệt đó nữa.”
“Cho nên, ta mới buộc phải quay về.” Trương Sinh Lai nói: “Nếu không, ngươi nghĩ tại sao ta phải gϊếŧ những nữ tử đó, lấy đi Ám Ấn của họ.”
“Tại sao?”
Thẩm Lâm thực sự không hiểu, Trương Sinh Lai muốn quay về? Về đâu? Và tại sao lại liên quan đến việc gϊếŧ người?
Trương Sinh Lai nói: “Trận chiến Vị Sùng năm đó, thương vong vô số, mặc dù ta không bận tâm, nhưng số mệnh không do ta quyết định, dù sao, những người đó chết vì ta, cho nên nếu muốn tiếp nối kiếp trước của ta, phải tìm được bảy người nữ tử có sinh thần là mùng bảy tháng bảy đã chết vì biến cố đó, dùng linh hồn cực âm của họ để trấn áp những vong hồn chết oan, giúp ta chuộc lại tội lỗi. Rồi dùng Ám Ấn của họ bỏ vào Tẫn Lư, để nối dài tục mệnh cho ta. Ta sẽ có thể quay về nhân gian, tiếp tục sống những ngày vinh hoa phú quý, áo cơm không thiếu.”
Thì ra là vậy, Thẩm Lâm thật không ngờ nguyên nhân Trương Sinh Lai gϊếŧ người lại là vì muốn quay lại nhân gian, để tục mệnh cho chính mình.
Thẩm Lâm chợt nhớ lại những hình ảnh đã thấy trong phòng liệm trước đây, cô nương bị cung tên lạc sát hại trên đường xuất gia, mới tròn mười tám tuổi, nếu không có trận chiến đó, có lẽ cô nương đã làm nương rồi, có lẽ cô nương có thể sẽ ở trong một ngôi nhà yên tĩnh ấm cúng, bên cạnh người trượng phu yêu thương mình, cùng bầy con đáng yêu, tận hưởng cuộc sống an nhàn của mình.
Người mẫu thân già hai bên tóc lốm đốm bạc, nếu không có trận chiến đó, nhi tử bà có lẽ đã lập được công lao trong quân đội, thắng trận trở về, báo đáp quốc gia, tận trung tận hiếu, và bà lão cũng sẽ trong những ngày tháng yên ổn bình lặng, con cháu đầy đàn, an hưởng tuổi già.
Còn phụ nhân hào sảng kia, hẳn là vợ của người bán hàng rong họ Trịnh ở phía Tây thành, người bán hàng rong họ Trịnh và bà đều bị quân Sùng tàn sát, chết thảm trên phố, nên mới đến Nghịch Giới, may mắn thay, trong Nghịch Giới cũng có thể nối lại duyên phận kiếp trước, cuộc sống trôi qua cũng khá yên ổn, chỉ là không ngờ, ác quỷ kiếp trước đến Nghịch Giới vẫn không buông tha họ, lại tàn nhẫn chia cắt cặp đôi bích nhân này hai lần, và lần này, sẽ thực sự vĩnh
viễn cách xa, không còn khả năng nối lại duyên phận nữa.
Tất cả những điều này đều bắt nguồn từ lòng tham lam của Trương Sinh Lai, và cũng thực sự là những sinh mạng trực tiếp hoặc gián tiếp bị mất đi vì trận chiến Vị Sùng đó, nhưng, liệu hắn có thật sự tục mệnh được cho mình, dù có gϊếŧ hết những người sinh vào mùng bảy tháng bảy không?
“Ngươi biết được phương pháp táng tận lương tâm này bằng cách nào?”
Trương Sinh Lai cười nói: “Hôm đó có một vị thần tiên báo mộng cho ta, y nói ta là Tuyệt Thế Thần Quan, không thể uổng phí thời gian ở Nghịch Giới này, bèn dạy ta cách trở về.”
Lại còn Tuyệt Thế Thần Quan?! Thẩm Lâm suýt nữa bật cười thành tiếng, nếu kẻ bẩn thỉu hèn hạ này cũng có thể làm Thần Quan, thì ngưỡng cửa của thần minh chẳng phải quá thấp sao, lát nữa vẫn phải nói với Kình Không, lần sau thần giới tuyển người mới nhất định phải kiểm soát chặt chẽ, đừng để chó mèo nào cũng lọt vào, làm ô danh thần minh.
“Báo mộng?!” Thẩm Lâm cạn lời: “Chuyện báo mộng mà ngươi cũng tin?”
“Ban đầu không tin, nhưng tỉnh dậy thấy bên giường có một con dao xương tủy đỏ, con dao này tước sắt như bùn, bất cứ thứ gì cũng có thể bị nó cắt đứt ngay lập tức. Nếu không, ngươi nghĩ ta làm sao có thể một dao cắt đứt cổ những người đó, mà không để lại chút dấu vết nào?”
Cán quạt của Trương Sinh Lai xoay một cái, khẽ vỗ vào má Thẩm Lâm, giọng điệu có chút khinh bạc nói: “Nhưng gương mặt Thẩm công tử này, ta thực sự không đành lòng ra tay.”