Chương 15: Diện Thủ

Hắn nói xong, vô tình liếc thấy một vật hình vuông rơi dưới đất, chắc chắn là do Thẩm Lâm đánh rơi lúc nãy, hắn cúi xuống nhặt lên, đưa cho Thẩm Lâm: “Khách quan, ngài đánh rơi đồ.”

Nhưng, khi nhặt lên hắn mới nhìn rõ, vật vuông vắn này lại là một chiếc yêu bài đeo ở thắt lưng, trên đó khắc một chữ “Vị”.

Hồ Dữ kinh ngạc trừng lớn mắt nhìn Thẩm Lâm, không thể tin nổi nói: “Ngài... ngài cũng là người Thành Vị?”

Thẩm Lâm gật đầu: “Phải đó, chẳng lẽ ông chủ cũng là người Thành Vị?”

Hồ Dữ: “Ta cũng vậy. Ta là Quân Lĩnh của doanh thứ nhất thuộc Đô Tư Quân Thành Vị. Dám hỏi khách quan là chức vị gì?”

Thẩm Lâm: “Ta là Quân Thống của doanh thứ hai mới được thành lập sau trận chiến Vị Sùng.”

Bốn chữ “chiến tranh Vị Sùng” này, giống như chạm vào một dây thần kinh nào đó của Hồ Dữ, gã nam tử vạm vỡ thô kệch này, trong mắt bỗng nhiên ngấn nước.

Chiếc dao lọc xương trong tay hắn rơi xuống thớt, ngay cả giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Vậy... vậy... chúng ta... thật sự đã thua rồi sao?”

Thẩm Lâm im lặng một lát, gật đầu: “Quân Sùng đột phá cổng thành, Thành Vị thất thủ, thành chủ bị bắt. Nhưng Thành Sùng không chiếm thành, chỉ lập một thành chủ mới, nhưng thực chất cũng là con rối của bọn họ.”

Hồ Dữ mặt nặng trĩu, nước mắt trong khóe mắt hắn đảo quanh hồi lâu, cuối cùng vẫn không rơi xuống, chỉ ngẩng đầu lên thở dài một hơi, nói: “Thôi vậy, trời không phù hộ Đại Vị ta. Thế đã mất rồi, rốt cuộc là do ta bất tài vô đức, không thể đưa những chiến sĩ kia về nhà.”

Thẩm Lâm quay đầu nhìn Kình Không một cái, Kình Không nhướng mày với hắn, Thẩm Lâm liền nói với Hồ Dữ: “Hồ tướng quân chớ đau lòng. Khi còn sống ta từng nghiên cứu một chút về thuật Âm Dương, nếu ngài bằng lòng, ta có thể thử xem giúp tướng quân bói một quẻ về chuyện sau khi ngài vãng sinh.”

“Thật sao?”

“Thật.”

Ánh mắt Hồ Dữ sáng lên, hắn gật đầu mạnh mẽ nói: “Vậy làm phiền Quân Thống xem giúp ta một chút, những huynh đệ của ta đều thế nào rồi.”

Được cho phép, Thẩm Lâm an tâm, hắn nhắm mắt lại đối diện với Hồ Dữ, bắt đầu vận dụng sức mạnh Song Ấn, chẳng mấy chốc, trước mắt hắn bắt đầu xuất hiện một số hình ảnh, hầu hết là những trải nghiệm cầm quân đánh trận của Hồ Dữ trước đây, khói lửa vô tình, dẫn binh cực khổ, những ngày tháng trong quân doanh không hề dễ dàng, nhưng Hồ Dữ và các chiến sĩ vẫn đầy khí thế, tràn đầy hy vọng vào tương lai.

Nhưng trời không chiều lòng người, quân Sùng kéo đến hung hãn, đội quân của Hồ Dữ liên tục bại trận, không biết vì sao, mười vạn đại quân ban đầu đột nhiên thay đổi chiến thuật, hai đội bảo vệ thành phân tán về phía đông và tây, lại nhường ra khu vực yếu huyệt trung tâm thành, quân lực không chịu nổi một đòn, lương thảo tiếp tế không đủ, chẳng bao lâu sau, quân Sùng đã chiếm được Thành Vị.

Hồ Dữ quả nhiên như lời hắn nói, một đao đâm vào tim ngay tại cổng thành, ngã xuống trên thi thể của các chiến sĩ, ngoài thành xác chất đầy đồng, bên trong cổng thành cũng bị quân Sùng tàn sát sạch sẽ, cảnh tượng thảm khốc vô cùng, khiến Thẩm Lâm cũng cảm thấy đau buồn theo.

Không lâu sau, hắn mở mắt ra, đầu hơi choáng, chân đứng không vững ngã nghiêng sang một bên, được Kình Không kịp thời đỡ lấy nên không đến nỗi ngã nhào xuống đất, Thẩm Lâm bèn nửa dựa vào Kình Không, nói với Hồ Dữ: “Hồ tướng quân xin yên lòng. Ta vừa bói được, sau khi ngài tuẫn quốc, các chiến sĩ của ngài đã cùng nhau chôn cất ngài dưới chân núi Thanh Sơn ngoại ô thành. Họ không đầu hàng quân Sùng, mà quy ẩn trong núi, ẩn danh giấu tính, sống cuộc sống thanh bần nhưng yên ổn. Tướng quân có thể an lòng rồi.”

Nghe lời mô tả của Thẩm Lâm, Hồ Dữ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn cúi đầu nhắm mắt, im lặng một lát, miệng lẩm bẩm: “Vậy thì tốt... vậy thì tốt...”

Thẩm Lâm quay đầu nhìn Kình Không, khẽ lắc đầu. Kình Không chỉ nhíu mày, vừa định mở lời, thì thấy Hồ Dữ dường như đã thông suốt điều gì đó, hắn ngẩng đầu nhìn Thẩm Lâm, cười nhạt nói: “Đa tạ Quân Thống, coi như đã giúp ta hoàn thành một tâm nguyện. Dám hỏi nơi ở của ngài ở đâu, sau này ta sẽ định kỳ đưa thịt đến phủ cho ngài. Ngài chân cẳng bất tiện, không cần phải tự mình chạy tới nữa.”

“Ơ...” Thẩm Lâm nhất thời nghẹn lời, hắn nghiêng đầu nhìn Kình Không, mở miệng nói: “Không phiền Hồ tướng quân, ta chân cẳng bất tiện không sao, ta sẽ cho người chân cẳng tốt đến mua là được.”

Lúc này Hồ Dữ mới chú ý đến Kình Không đứng bên cạnh nãy giờ không nói lời nào, có chút tò mò hỏi: “Vị công tử đeo khăn che mặt này là...?”

“Ồ, là bộc...”

Chữ “nhân” còn chưa kịp thốt ra, Thẩm Lâm đã cảm thấy cánh tay đột nhiên đau nhói, Kình Không lợi dụng tư thế đỡ hắn, mạnh mẽ véo một cái vào cánh tay hắn, còn trừng mắt dữ dằn nhìn hắn. Thẩm Lâm không muốn thừa nhận mình nhát gan, nhưng hắn quả thực đã sợ hãi, thế là hắn nảy ra một ý, quay sang hỏi Hồ Dữ: “Theo tướng quân thấy, ngài nghĩ y giống người thân nào của ta?”

Vốn tưởng rằng câu hỏi này có thể làm khó Hồ Dữ, rồi mình có thể đường đường chính chính đùa giỡn, chuyển đề tài chuyện này qua đi, nhưng nào ngờ, ánh mắt Hồ Dữ đảo qua lại trên người hai người vài lần, lại lộ ra một nụ cười thâm thúy khó hiểu.

“Ta hiểu, ta hiểu, nhìn vị công tử này thanh tân tuấn dật, ôn nhuận phong nhã ta đã có thể đoán được. Trước đây ở quân doanh, ta cũng thấy không ít người có sở thích như vậy, ta đều thông cảm.”

Nhưng lời nói này của Hồ Dữ lại khiến hai người đối diện ngơ ngác.

Ngươi hiểu? Ngươi hiểu cái gì?

“Ta sao... không hiểu lắm? Ý Hồ tướng quân là?” Thẩm Lâm khó hiểu hỏi.

Hồ Dữ cười nói: “Vị công tử phong nhã này chẳng phải là Diện Thủ của Quân Thống ngài sao? Không sao, không cần ngại ngùng.”

Diện Thủ? (*)

(*) nam sủng.

Hai chữ này giống như hai mũi tên tẩm độc, một mũi đâm vào tim Thẩm Lâm, mũi kia làm nổ tung đầu Kình Không.

Cơn giận của Hạo Niết Thần đại nhân đã dâng lêи đỉиɦ đầu, y không thèm quan tâm Thẩm Lâm có còn đang đóng vai người què hay không, kéo cánh tay hắn quay người nhanh chóng rời khỏi tiệm thịt nhà họ Hồ.