Thẩm Lâm tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trong một bụi cây rậm, trời đã tối khuya, cả khu rừng dưới ánh trăng cứ chập chờn, trông âm u rợn người.
“Mẹ kiếp, cái tên khốn đó! Ta giúp hắn thắng kiện mà hắn lại đối xử với ta như thế này sao?”
Thẩm Lâm hốt hoảng bật dậy khỏi bụi cây, vội vàng phủi lá khô với cỏ dại bám đầy trên người, nhưng hắn không tài nào nhớ nổi vì sao mình lại ngất ở đây, hắn vốn là một tụng sư (luật sư thời cổ), trước lúc bất tỉnh vẫn còn đang ở công đường biện hộ cho nhị công tử nhà họ Vương - Vương Hoàn Dĩnh, vụ án vừa thắng thì người nhà nguyên cáo lao tới, một cú đấm như trời giáng vào thái dương khiến hắn tối sầm mặt mũi và ngã lăn ra.
Hắn tưởng là Vương nhị công tử dù có vô tâm thì cũng phải đưa hắn về phủ dưỡng thương chứ, ai dè tên vô ơn đó lại lẳng lặng quẳng hắn vào chỗ hoang vu thế này, rõ ràng là muốn quỵt tiền công! Thật quá quắt!
Thẩm Lâm đảo mắt nhìn quanh.
Trời tối đến nỗi chẳng phân biệt được phương nào với phương nào, hắn đành men theo ánh trăng mà đi, đi được vài bước thì thấy đằng xa le lói ánh sáng, thế là hắn liền đi về hướng đó.
Đến gần, Thẩm Lâm mới nhận ra ánh sáng ấy là đèn đuốc của một khu chợ. Xem ra tên súc sinh kia cũng còn chút nhân tính, không ném hắn quá xa thị trấn, nhưng vừa bước ra đường cái, hắn đã ngây người: trời thì tối mịt, vậy mà phố xá vẫn sáng trưng, người đi lại đông nghịt, náo nhiệt như ban ngày.
Tiếng rao hàng vang vọng khắp chợ, tiếng người trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng còn nghe âm thanh bánh xe lộc cộc chạy ngang, tất cả hòa thành một khung cảnh sinh hoạt thường nhật.
Thẩm Lâm chẳng hiểu nổi: trăng đã lên cao như thế, sao phố phường vẫn đông đúc? Hôm nay là ngày gì? Chẳng lẽ dân ở đây không cần ngủ?
Nhìn kỹ lại, hắn phát hiện con phố này hoàn toàn xa lạ, dường như chưa từng đặt chân tới bao giờ. Thế là hắn bước vào một tửu lâu gần đó - Triều Tần Lâu - định hỏi thăm đôi chút.
"Khách quan mời vào, ngài nghỉ chân hay muốn trọ lại?" Tiểu nhị nhanh nhẹn ra đón.
Thẩm Lâm hỏi: "Ta muốn hỏi, đây là nơi nào?"
Tiểu nhị nhìn hắn từ đầu đến chân rồi cười: "Khách quan chắc mới tới? Nhìn cảnh phồn hoa thế này, ngài đoán không ra sao? Đây là Khuynh Đô."
"Khuynh Đô?"
Thẩm Lâm chưa từng nghe cái tên này bao giờ. Hay là hắn bị Vương nhị công tử quẳng đi xa quá, vừa mở mắt đã thành người tha phương rồi?
"Vậy cho ta hỏi, Kuynh Đô cách Khanh Châu bao xa?" Hắn hỏi tiếp.
Ai ngờ tiểu nhị lại nhíu mày: "Khanh Châu? Là Khanh Châu nào?"
"Chính là Khanh Châu bên bờ Yên Giang, nơi phong cảnh hữu tình, một dải như cây sáo vậy."
Nghe vậy, sắc mặt tiểu nhị thoáng biến đổi, rồi hạ giọng hỏi đầy kinh ngạc: "Khách quan... ngài không ghé Trạm dịch Bác Nguyên mà đi thẳng vào đây thật sao?"
Thẩm Lâm càng nghe càng mơ hồ: "Trạm dịch Bác Nguyên là chỗ nào?"
Tiểu nhị nhìn dáng vẻ bối rối của hắn, liền bật cười: "Xem ra đúng là rồi. Ngài nên đến Trạm dịch Bác Nguyên trước, chứ ta nói ở đây cũng khó mà giải thích cho rõ ràng."
Tiểu nhị đã nói chắc như đinh đóng cột, Thẩm Lâm cũng cảm thấy không có gì khác để bấu víu, đành phải đi thử xem cái Trạm dịch Bác Nguyên kia là nơi nào.
"Dám hỏi tiểu ca, Trạm dịch Bác Nguyên đi lối nào?"
"Ngài cứ đi thẳng theo con phố này lên phía Bắc, qua cổng thành là thấy ngay tòa lầu treo đầy đèn l*иg. Đó chính là Trạm dịch Bác Nguyên."
"Đa tạ."
Tiểu nhị gật đầu rồi quay vào trong. Đúng lúc ấy, một luồng gió thổi tung mái tóc của Thẩm Lâm, để lộ phần gáy. Tiểu nhị vô tình liếc qua rồi khựng lại. Lúc đầu tưởng mình nhìn nhầm, hắn còn dụi mắt nhìn thêm lần nữa... và rồi mặt tái mét.
Tiểu nhị kinh hãi kêu lên: "Ngài! Sao trên người ngài vẫn còn Minh Ấn?"
Vì tiếng hét ấy, gần như toàn bộ khách trong quán đều quay sang nhìn, ánh mắt kỳ lạ vô cùng.
Một chân Thẩm Lâm đã vừa bước qua cửa, nghe vậy liền dừng lại, quay đầu hỏi: "Tiểu ca nói gì? Ấn gì cơ?"
Tiểu nhị run run chỉ vào gáy hắn: "Sau cổ của ngài... Minh... Minh Ấn vẫn còn!"
Thẩm Lâm đưa tay sờ cổ. Chẳng có gì hết, chẳng lẽ lúc ngất đi có ai bôi bậy lên người hắn?
Lúc này, hầu như toàn bộ tửu khách đều nhìn găm vào gáy Thẩm Lâm.
Rồi ai nấy đều tròn mắt, xì xào bàn tán:
"Thấy chưa, hình như đúng là Minh Ấn thật."
"Vậy còn Ám Ấn của hắn đâu?"
"Chẳng lẽ... hắn là người có Song Ấn?"
"Vậy chẳng phải... sẽ khiến mấy thứ đó bị thu hút sao?"
...
Thẩm Lâm nghe loáng thoáng vài câu nhưng chẳng hiểu gì, còn chưa kịp hỏi thì tiểu nhị đã hoảng hốt lùa hắn ra ngoài.
"Ngài mau đi đi, đừng gây họa cho quán chúng ta!"
"Này... đợi chút!" Thẩm Lâm bị đẩy mạnh ra khỏi cửa, loạng choạng suýt lăn xuống bậc thềm, khi đứng vững lại, hắn quay người định hỏi cho rõ, thì cánh cửa “rầm” một cái đóng sầm lại ngay trước mặt.
"Làm cái trò gì vậy? Buôn bán kiểu gì mà vô lễ thế này?"