Chương 6

Thư phòng của Hoắc Chiêu nối liền với biệt viện sinh hoạt, đi qua nhà ngang qua một hành lang gấp khúc, đi ngang qua vườn hoa nhỏ là đến.

Lúc này cửa thư phòng đóng chặt, trong tiểu viện không có một bóng người.

Bùi Ánh Từ đứng lại trước cửa, hàng mi khẽ chớp, buông một tay ra, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhấc vạt váy bước vào trong phòng.

Nàng đặt khay gỗ lên trên chiếc bàn dài, ánh mắt quét nhẹ, chỉ thấy mép bàn đặt thanh kim đao tùy thân của hắn.

Hai nắm tay nàng khẽ siết chặt, chậm rãi đi vòng qua chiếc tủ nhiều ngăn kia, vén rèm che gian phụ lên.

Một chân khẽ hạ xuống, người còn chưa hoàn toàn bước vào trong rèm thì cổ tay nàng bỗng nhiên bị giữ chặt, mạnh mẽ chịu lực kéo về phía trước, cả người đã bị ấn lên chiếc ghế La Hán kê sát tường.

L*иg ngực rộng lớn áp sát lại, tấm lưng gầy gò mảnh khảnh của nàng chợt cứng đờ, nhưng rất nhanh đã thả lỏng dưới sự vỗ về của người kia.

Hoắc Chiêu ôm chặt lấy nàng, không nói một lời, động tác dứt khoát phóng khoáng.

Vạt váy bỗng nhiên bị vén lên, bàn tay to lớn ấm nóng mơn trớn, tựa như lưu luyến không nỡ rời giữa tầng tầng lụa mỏng.

“Hoắc Chiêu…”

Nàng cắn môi, khó nhọc thốt ra một tiếng ngăn cản, muốn hắn chậm lại một chút, nhưng hiển nhiên chẳng có chút tác dụng nào.

Khi bốn bề yên tĩnh, nàng không cần phải cố ý thân mật gọi hắn một tiếng ca ca nữa, mà gọi thẳng tên huý, trong giọng nói mang theo vài phần bất mãn kiêu kỳ, cũng chỉ có thể giành lấy chút ưu thế trên lời nói, dường như chỉ như vậy mới khiến bản thân trông không hoàn toàn mặc cho người ta sắp đặt.

“Chậm sao?” Giọng hắn khàn khàn, đối với sự tủi thân kháng nghị của nàng coi như không nghe thấy.

Bùi Ánh Từ ư a một tiếng, vô lực nghiêng ngả sang bên, chiếc ghế La Hán khó tránh khỏi phát ra từng đợt tiếng động khe khẽ.

Lần này hắn ra ngoài nhậm chức đã lâu, hai người đã rất lâu không gặp, nàng biết lần này nhất định sẽ không dễ chịu, chỉ là mức độ kịch liệt có phần vượt quá tưởng tượng.

Thân thể không thể trái lại mà đưa ra phản ứng bản năng, hơi xoa dịu bớt cơn khó chịu kia, nhưng trong lòng vẫn chưa kịp chuẩn bị, nhẫn nhịn, kháng cự, thỏa hiệp, những cảm xúc mâu thuẫn chồng chéo phức tạp đan xen, cuối cùng Bùi Ánh Từ không nhịn được khẽ kêu lên, mồ hôi đã thấm ướt khắp người.

“Nhịn đi.” Giọng điệu hắn hơi lạnh.

Hoắc Chiêu còn lâu mới chịu dừng lại, ôm chặt lấy nàng, cằm cương nghị tựa lên vai nàng, hơi thở len lỏi vào mái tóc mây rối loạn, từng chút một hôn nhẹ chậm rãi, ngọc vụn trên cây trâm bộ diêu lay động, làm hoa mắt người nhìn.