Chương 5

Hoắc phu nhân hài lòng gật gật đầu, liên tục khen nàng càng lớn càng hiểu chuyện, ngoan ngoãn, quả thực biết cách cư xử.

Bùi Ánh Từ không muốn nhiều lời, lại nhún mình thi lễ thêm lần nữa, rồi dẫn theo nha hoàn rời khỏi Đồng Vân viện.

Trong lòng mang theo tâm sự, nàng không tránh khỏi bước đi nhanh hơn đôi chút. Đúng lúc ấy, nàng gặp nha hoàn đang trên đường tới Lạc Ngọc Trai đưa canh sâm, hai người chạm mặt nhau tại vườn hoa nhỏ.

Bước chân nàng hơi khựng lại, khẽ gật đầu ra hiệu với tỳ nữ thân cận Nhụy Đông.

Nhụy Đông hiểu ý, vội bước nhanh lên trước vài bước, mỉm cười nói: "Nghênh Hồng tỷ tỷ, xin dừng bước."

Đại nha hoàn kia dừng chân ngoảnh lại. Vừa nhìn thấy người tới, nàng ta liền giãn mày cười rộ: "Cô nương, sao không ở lại viện phu nhân thêm một lúc?"

Bùi Ánh Từ chỉ đáp: "Trước đây ta có để mấy cuốn sách ở phòng ca ca. Đúng lúc hôm nay huynh ấy rảnh rỗi ở nhà, ta muốn nhân dịp này lấy về. Nếu để trễ hơn, huynh ấy lại vào cung, chỉ sợ sẽ không tiện như bây giờ."

Nghênh Hồng hiểu rõ gật đầu, nghĩ rằng hai người tiện đường, liền tránh sang một bên, định đi cùng nàng.

Không ngờ Bùi Ánh Từ lại nói: "Ngươi đưa canh sâm cho ta là được rồi, cũng không cần phải đi thêm một chuyến."

Nghênh Hồng thoáng lộ vẻ do dự. Trước đây không phải chưa từng thấy Bùi Ánh Từ ân cần với Hoắc Chiêu, nhưng dù sao nàng ta cũng là người đích thân nhận lệnh của Hoắc phu nhân, nếu xảy ra sai sót, e rằng khó tránh bị trách phạt.

Bùi Ánh Từ dịu dàng nói: "Chiếu Liên ca ca xa nhà đã lâu, ta muốn ở Lạc Ngọc Trai nói chuyện với huynh ấy một lát, cũng tiện nghe thêm chút chuyện mới lạ ở Giang Nam."

Nhụy Đông cũng rất thức thời mà lên tiếng khuyên nhủ. Nàng ấy nói lần trước ra ngoài dạo chợ xuân tìm được không ít bảo bối, nài nỉ muốn cùng Nghênh Hồng xem thử cho vui mắt.

Tuổi tác hai người xấp xỉ nhau, lại thêm trước kia Nghênh Hồng từng được Hoắc phu nhân điều tới hầu hạ Bùi Ánh Từ, vì thế quan hệ giữa hai người vô cùng thân mật.

Tiểu nha hoàn bị lời dụ dỗ làm cho động tâm, tâm tính ham chơi liền trỗi dậy. Lại nghĩ chuyện này cũng chẳng ai rêu rao, Bùi Ánh Từ tất nhiên là phải đi gặp Hoắc Chiêu. Hai người lấy thân phận huynh muội chung sống nhiều năm, lại nhiều ngày không gặp, tự nhiên sẽ nhớ mong nhau, nàng ta cũng không cần tự chuốc lấy mất vui làm gì.

Thế là Nghênh Hồng vui vẻ đồng ý, còn nhún mình cảm tạ một tiếng, rồi cùng Nhụy Đông khoác tay nhau đi thẳng về phía đầu kia.

Bùi Ánh Từ đứng nhìn theo bóng hai người rời đi, rồi xoay người lại. Sắc mặt nàng thoáng hiện chút khác lạ, khẽ thở dài một tiếng, bưng khay gỗ chậm rãi bước về phía Lạc Ngọc Trai cách đó không xa.