Hoắc Chiêu kiên nhẫn bồi Hoắc phu nhân trò chuyện phiếm thêm một lúc, rồi đứng dậy, nói rằng còn công vụ chờ xử lý, không tiện ở lại lâu.
Trước khi ra khỏi cửa, ánh mắt hắn tựa như vô tình lướt qua khuôn mặt Bùi Ánh Từ.
Nàng cùng Hoắc Thải Anh đồng thời đứng dậy đưa tiễn. Lúc này mặt trời đã lên cao, nhiệt độ tăng dần, trong phòng lại đốt địa long, hơi nóng hun lên khiến gương mặt nhỏ nhắn trắng sứ của nàng ửng một tầng ráng mây nhàn nhạt.
Hoắc Chiêu liếc nhìn cây trâm vàng trên búi tóc nàng, con ngươi hơi trầm xuống, rồi xoay người bước ra ngoài cửa, dẫn theo tùy tùng rời khỏi Đồng Vân viện.
Người trong phòng lại ngồi xuống tiếp tục nói chuyện thêm một lúc.
Bùi Ánh Từ có phần thất thần, khi đáp lời thỉnh thoảng chậm hơn nửa nhịp. Hoắc phu nhân chỉ cho rằng hôm nay nàng dậy sớm, lại bị hơi nóng hun nên không tránh khỏi buồn ngủ, bèn không cố ý bắt chuyện với nàng nữa, toàn bộ tâm tư đều đặt lên người Hoắc Thải Anh.
Nha hoàn xách hộp đồ ăn đi vào. Hoắc phu nhân vừa trông thấy liền lập tức gác lại câu chuyện, dặn dò: "Tranh thủ lúc còn nóng mang đến Lạc Ngọc Trai, cẩn thận đừng làm đổ. Lại cầm theo Thập Hương An Ninh Lộ lần trước lão gia đưa cho ta, cùng mang đến cho Chiêu Nhi."
Tiểu nha đầu kia khẽ vâng dạ, nhận đồ ở gian phụ, lúc này mới rời khỏi biệt viện.
Bùi Ánh Từ lại nán lại thêm một lúc, rồi cũng đứng dậy xin lui.
Hoắc phu nhân gật đầu đồng ý, lại ngước mắt tỉ mỉ đánh giá nàng mấy lần. Bà ta chỉ cảm thấy Bùi Ánh Từ hiện giờ càng ngày càng ngoan ngoãn, biết điều, đã rất ít khi khiến bà ta phải soi mói, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần cảm khái.
Bà ta đặt chén trà trong tay xuống, giọng điệu rộng lượng: "Chuyện kia đã qua rồi thì cứ để nó trôi qua đi. Ánh Nhi không cần quá để trong lòng. Đợi ngày sau Thải Nhi xuất giá yên ổn, thỏa đáng, ta sẽ lại trù tính chọn cho con một nơi chốn tốt, cũng không để con phải chịu ấm ức oan uổng."
Bùi Ánh Từ cúi thấp mặt, hàng mi dài khẽ chớp chậm rãi, ôn nhu đáp: "Đa tạ bá mẫu."
Hoắc phu nhân thấy nàng ngoan ngoãn, lại cười nói tiếp: "Nghĩ là Chiêu Nhi còn chưa biết chuyện này. Nếu mọi việc đã ổn thỏa cả rồi thì cũng không cần cố ý nhắc tới với nó nữa, tránh cho nó không hiểu nội tình, lại tự nhiên sinh thêm những chuyện vặt vãnh lởn vởn trước mắt."
Trong lòng nàng khẽ rùng mình, hiểu Hoắc phu nhân đang âm thầm cảnh cáo, liền đáp: "Chuyện này vốn không đáng để nhắc tới, cũng sớm đã rõ ràng rồi, không tiện để Chiếu Liên ca ca phải nhọc lòng thêm nữa, bá mẫu không cần lo lắng."