Chương 6

Cô vừa định lên tiếng, lại bị sặc đến ho không ngừng.

Thấy vậy, Chu Già Nam mới hơi nghiêng người, nhếch mép cười, rồi chậm rãi phả nốt hơi thuốc ra ngoài.

Giọng điệu hắn cợt nhả: “Lúc làm không bật đèn hay sao mà tôi lại thấy lạ với gương mặt này của cô vậy?”

Tô Kiến Thanh hiểu ngay, cách nói chuyện của Vương Doanh Kiều là bắt chước từ hắn. Chẳng qua, Chu Già Nam nói giọng địa phương rất thuần, còn Vương Doanh Kiều thì vẫn lẫn với khẩu âm nặng nề của miền Nam, trông như một kẻ cố gắng hòa nhập nhưng chỗ nào cũng lộ sơ hở.

Nghĩ đến đây cô lại thấy thương hại cô ấy.

Cô chẳng buồn để tâm đến lời khıêυ khí©h của hắn, chỉ nói thẳng: “Kiều Kiều đã bỏ đứa con của anh rồi.”

“A Kiều?” Chu Già Nam cau mày, có vẻ không nhớ ra ngay. Hắn trầm ngâm một lát rồi bỗng nhiên vỡ lẽ. “Cô nói A Tiếu à?”

“A Tiếu” cái tên Chu Già Nam đặt cho Vương Doanh Kiều. Hắn lấy lý do: “Bước vào giới giải trí rồi thì đừng dùng cái tên quê mùa đó nữa, không có gì đặc biệt. Để tôi đổi cho em một chữ.”

Thế là “Kiều” bị thay thành “Tiếu”.

Vương Doanh Kiều vui mừng khôn xiết, đi đâu cũng bắt người ta gọi bằng nghệ danh mới này. Nhưng Tô Kiến Thanh thì không. Cô chưa từng cảm thấy cái tên đó quê mùa, chỉ thấy đây là một cách PUA tinh vi của Chu Già Nam.

(PUA – Một thuật ngữ chỉ hành vi thao túng tâm lý, khiến đối phương mất dần sự tự tin và phụ thuộc vào mình.)

Chu Gia Nam nghe cô nhắc đến chuyện phá thai, bỗng bật cười: “Cô ta cứng đầu thực.”

Cô không hiểu hàm ý trong lời nói của hắn, chỉ nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề: “Tổng cộng hết bốn ngàn.”

Chu Già Nam cười, chống khuỷu tay lên cây cột phía sau lưng cô, cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt đầy khıêυ khí©h: “Tôi vừa thua hai trăm ngàn trong phòng này, thế mà cô mở miệng đã đòi tiền?”

Hắn rút ví ra, ném thẳng vào người cô: “Cô em tự mở ra mà xem, coi thử có đến không đúng lúc không?”

Tô Kiến Thanh cầm lấy rồi mở ví ra nhìn, bên trong chỉ có bốn, năm tờ tiền lẻ, ngoài ra chỉ toàn thẻ đủ loại.

Cô hiểu ngay hắn không định trả tiền, thế là quay người định mở cửa: “Vậy tôi vào hỏi thẳng người thắng tiền của anh là được.”

Nhưng giây tiếp theo, cổ tay cô bị hắn siết chặt. Chu Già Nam cúi đầu nhìn cô, ánh mắt cuối cùng cũng vương chút tức giận: “Con nhỏ này… giỏi tìm đường chết lắm.”

Nói xong, hắn vặn mạnh cổ tay cô rồi đẩy ra ngoài. Cô bị đẩy ngã xuống đất, nhưng lập tức chống tay ngồi dậy, nhìn hắn chằm chằm: “Anh Chu, cổ không còn chỗ nào để ở nữa.”

Hắn sững lại. Một lúc sau, hắn mở ví rút ra hai tờ tiền, chìa về phía cô: “Cầm lấy, tìm khách sạn nào đó ngủ một đêm. Ngày mai tôi sẽ đến tìm cô ta.”

Tô Kiến Thanh nhìn vào hai tờ tiền trong tay hắn, không khỏi cười lạnh: “Cả đời này của anh chưa từng được ở khách sạn hai trăm đồng đúng không?”

Chu Già Nam nghe vậy sắc mặt liền sa sầm.

Cô đứng lên phủi bụi trên người: “Chúng tôi chưa nghèo đến mức phải nhận bố thí.”

Chu Già Nam cũng đứng dậy, cơ hàm siết chặt, như thể đang kiềm chế cơn giận sắp bùng nổ.

Tô Kiến Thanh nói: “Chắc là hôm nay tôi đến không đúng lúc rồi. Cơ mà tôi tin rằng, cho dù là ở đâu thì kẻ gây nhiều nghiệp chướng sẽ gặp phải quả báo thích đáng.”

Chu Già Nam giơ tay, chỉ thẳng vào mặt: “Cô!”

“Tôi nói là kẻ đã gây tội, sao anh Chu lại tự nhận về mình thế kia? Xem ra, anh vẫn còn sót lại ít lương tâm.”

“Cút ngay!”