Họ đi xem một vở kịch đêm, vẫn là một câu chuyện tình yêu. Bình thường, Tô Kiến Thanh luôn chọn ngồi hàng ghế trước, nhưng lần này, cô lại chọn một chỗ ở gần cuối rạp. Xung quanh đều là các cặp đôi tình tứ, Kỳ Chính Hàn nắm tay cô tìm đến chỗ ngồi của mình.
Bọn họ đều là những kẻ tham sắc háo tình, cùng hòa vào một nhịp. Mọi người đều có đôi có cặp, chỉ riêng hai người họ lại chẳng giống ai.
Kỳ Chính Hàn mua cho cô một túi kẹo bông gòn loại nhỏ. Tô Kiến Thanh vui vẻ nhét vài viên vào miệng, viên kẹo mềm tan ngay trên đầu lưỡi, vị ngọt lan tỏa khiến tâm trạng cô càng thêm hứng khởi.
Trên sân khấu, vở kịch lấy bối cảnh thời Dân Quốc, một nữ diễn viên mặc sườn xám xanh biếc, dáng vẻ uyển chuyển duyên dáng bước ra, cất giọng thoại.
Kỳ Chính Hàn hứng thú nhếch môi: “Đây chẳng phải Lê Oánh sao?”
“Anh quen cô ấy ư?”
Lê Oánh là nữ diễn viên xuất thân từ phim của một đạo diễn lớn trong nước. Cô không đi theo con đường lưu lượng nhưng luôn có chỗ đứng vững chắc trong giới điện ảnh.
Tô Kiến Thanh có cảm giác mình đã xem phim của cô ấy từ nhỏ, nhưng khi tra thông tin, hóa ra người ta cũng chỉ mới ngoài ba mươi, vẫn còn rất trẻ.
Kỳ Chính Hàn nói: “Nam diễn viên bên cạnh là chồng cô ấy.”
Tô Kiến Thanh không kìm được mà kêu khẽ: “Cô ấy kết hôn rồi á?”
Biểu cảm hệt như vừa nghe được tin tức động trời.
Kỳ Chính Hàn hạ giọng xuống, nhàn nhã nói tiếp: “Trong giới này, có vài người em không nên đυ.ng vào. Lê Oánh là một trong số đó. Nếu em vướng vào cô ấy, đến anh cũng chưa chắc bảo vệ được em.”
Dù anh đã hạ giọng rất thấp, nhưng dường như vẫn có người nghe thấy. Tô Kiến Thanh cảm nhận được vài ánh mắt nhìn sang, bèn cẩn thận ghé vào tai anh, hỏi nhỏ: “Cô ấy có thế lực lớn lắm à?”
“Rất lớn.”
“Là ai chống lưng cho cô ấy?”
“Lê Úc Sơn, cha ruột của cô ấy.”
Tô Kiến Thanh âm thầm ghi nhớ cái tên này, sau đó tò mò hỏi: “Vậy ngoài cô ấy ra còn ai nữa không?”
Kỳ Chính Hàn suy nghĩ một chút rồi cười: “Để sau này từ từ nói với em. Nhưng với một người ngoan ngoãn như em, anh cũng chẳng có gì phải lo lắng.”
Cô thích cách anh nói sau này, bèn gật đầu: “Dạ.”
Sắp đến hồi kết, Tô Kiến Thanh liếc nhìn Kỳ Chính Hàn một cái, anh cũng quay lại nhìn cô. Chất lượng của vở kịch này chỉ ở mức trung bình, may mà anh nể mặt cô, không ngủ gật giữa chừng.
Cô ôm lấy cánh tay anh, nhỏ giọng hỏi: “Em có thể xin chụp ảnh chung với Lê Oánh không? Em là fan của cổ.”
Không nói hai lời, Kỳ Chính Hàn rút điện thoại, trực tiếp gọi cho người phụ trách rạp hát: “Bảo Lê Oánh đợi tôi ở hậu trường. Nói với cô ấy, tôi là Kỳ Chính Hàn.”
Gác máy xong, Tô Kiến Thanh tựa vào vai anh, ánh mắt mang theo chút ngưỡng mộ: “Tên của anh hình như rất có giá trị nhỉ?”
Kỳ Chính Hàn bật cười, khẽ nghịch tóc cô: “Rất hữu dụng, lần sau em thử xem.”
Dựa vào hào quang của anh, Tô Kiến Thanh có cơ hội gặp được nữ minh tinh lừng danh, Lê Oánh.
Lúc đó, cô ấy vẫn chưa thay trang phục. Khi bước vào phòng hóa trang hậu trường, Tô Kiến Thanh nhìn thấy người phụ nữ ngồi ngay ngắn trước gương, nghiêng đầu tháo khuyên tai, chiếc sườn xám bó sát càng tôn lên dáng người thanh thoát. Tô Kiến Thanh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi mạch cảm xúc của vở kịch, nên khoảnh khắc nhìn thấy Lê Oánh ở cự ly gần, cô có cảm giác như đang đối diện với một tiểu thư khuê các bước ra từ thời Dân Quốc.
Cốt cách hơn dung mạo, câu nói này sinh ra là để dành cho những người như Lê Oánh.
Ngũ quan của cô ấy không quá kinh diễm, nhưng nét cao quý, thanh tao toát ra từ cốt cách lại là thứ hiếm có trong giới giải trí xô bồ ngày nay. Một vẻ đẹp khiến Tô Kiến Thanh cảm thấy, có những người sinh ra đã mang theo ánh hào quang rực rỡ.
Kỳ Chính Hàn đi trước cô vài bước.
“Chính Hàn.” Người phụ nữ nghe thấy động tĩnh, lập tức đặt đồ xuống, đứng dậy chào đón. “Lúc nãy lão Trương bảo cậu đang ở đây, tôi còn tưởng mình nghe nhầm. Cậu bận rộn như vậy mà cũng có thời gian đến đây sao?”
Kỳ Chính Hàn cười nhạt, vẻ tùy ý: “Tranh thủ lúc rảnh rỗi, đưa cô gái của tôi đến xem chị biểu diễn.”
Thế là Tô Kiến Thanh tự nhiên được dẫn đến trước mặt cô ấy.
“Trời ơi, đúng là một mỹ nhân nhỏ. Đám đàn ông các cậu ai cũng có phúc thật đấy. Em gái tên gì thế?”
Nhờ hào quang của Kỳ Chính Hàn, thái độ của Lê Oánh với cô rất ôn hòa. Cô ấy đặt tay lên vai Tô Kiến Thanh, kéo cô lại gần vùng sáng hơn để quan sát.
“Cô ấy họ Tô.” Kỳ Chính Hàn nói.
“Tên là Tô Kiến Thanh.” Cô bổ sung.
Anh cúi mắt, liếc nhìn cô một cái.
Chú thích:
[7] Trong bản gốc, nữ chính trả lời là 96 cân. Đơn vị đo lường ở đây là 斤 (cân Trung Quốc), tương đương 48kg theo hệ đo lường quốc tế.
Có thể quy đổi như sau: 1 cân = 0.5kg.