Chương 48

Cô bỗng dưng nhớ đến Chu Già Nam, đến mức suýt nuốt không trôi miếng cơm trong miệng. Kỳ Chính Hàn nói có lý. Suy nghĩ một lát, Tô Kiến Thanh đề nghị: “Hay mình đi xem kịch nói đi.”

“Kịch nói?” Từ giọng điệu anh phản ứng, cô hiểu ngay trong cuộc sống của anh chưa từng xuất hiện hai chữ này. Nhưng anh vẫn gật đầu đồng ý một cách thoải mái. “Cũng được.”

Anh ăn nhanh hơn cô, sớm đã buông đũa. Nhìn cô thong thả nhai kỹ nuốt chậm, Kỳ Chính Hàn không nhịn được chọc ghẹo. “Ăn uống cũng thanh tao thế này à?”

Cô nói: “Như vậy sẽ không bị béo.”

“Vậy em ăn nhanh lên, anh cần em mập lên thật nhanh.”

Tô Kiến Thanh hơi khựng lại: “Cảm ơn anh đã gợi ý một phương pháp mới. Từ bây giờ, em sẽ đếm từng hạt cơm để ăn, không để anh thực hiện được âm mưu đâu.” Cô vẫn ngang bướng như thế.

Kỳ Chính Hàn cười xòa, tay cầm hộp thuốc lá, vừa cầm vừa lăn qua lăn lại trên mặt bàn. Anh hỏi cô: “Bây giờ em nặng bao nhiêu?”

“48kg.” [7]

“Lên 52kg đi.”

Tô Kiến Thanh đáp ngay: “Không được, em còn phải quay phim.”

“Không được?” Kỳ Chính Hàn nheo lại đôi mắt. “Anh nói được là được.”

Cô nhìn anh đầy khó hiểu: “Anh đúng là người xấu xa hết chỗ nói.”

Tô Kiến Thanh vốn luôn nói chuyện dịu dàng, nhịp điệu chậm rãi. Lúc này, hai má cô đỏ bừng, vừa giận vừa thẹn, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào anh. Thấy bộ dạng này của cô thú vị quá mức, Kỳ Chính Hàn không nhịn được, đưa tay nhéo nhẹ bàn tay cô đang đặt trên bàn.

“Kiến Thanh.”

“Dạ.”

Cô thích cách anh gọi tên mình.

Kỳ Chính Hàn hỏi: “Muốn chuyển đến chỗ rộng rãi hơn không?”

Cô lắc đầu.

Anh không hỏi lý do, chỉ nhẹ nhàng nói bâng quơ: “Muốn thì cứ nói với anh.”

Tô Kiến Thanh kinh ngạc: “Anh lấy đâu ra nhiều tiền rảnh rỗi thế?”

“Tiền rảnh rỗi? Trên đời này có đồng tiền nào là rảnh rỗi sao?” Anh cảm thấy buồn cười.

“Hết tặng thứ này lại tặng thứ kia.” Giọng cô nhỏ xíu.

Kỳ Chính Hàn uống một ngụm nước, hời hợt nhấc mí mắt nhìn cô: “Anh có tặng ai khác không?”

Cô thoáng căng thẳng, cảm thấy bản thân không gánh nổi những thứ này. Thứ có thể đè nặng một con người, chưa bao giờ là tình cảm mơ hồ, mà là vật chất, là tiền bạc, là sự chênh lệch không cân xứng.

Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền. Cô hiểu điều đó, nhưng không thể nói ra.

Im lặng một lúc, Tô Kiến Thanh đề nghị: “Vậy anh mua đồ ăn cho em đi.”

“Muốn ăn gì?”

“Cherry.”

Thứ cô có thể mua được, nhưng lại chẳng nỡ mua.

Anh không suy nghĩ, đáp ngay: “Được, anh mua cho em.”

Cuối cùng, cô cười rạng rỡ: “Tốt quá rồi!”

Nhìn cô vui vẻ như vậy, Kỳ Chính Hàn cũng không kìm được cười một tiếng.

Bữa ăn kết thúc, Tô Kiến Thanh đặt đũa xuống.

“Ăn no chưa, chồng ơi? Em dọn bàn đấy.” Tự nhiên ý xấu nổi lên, cô muốn trêu anh.

Kỳ Chính Hàn nhẹ nhàng “ừ”, nhưng ngay sau đó, ánh mắt anh chậm rãi nâng lên: “Vừa rồi em gọi anh là gì?”

Ý cười ngập trong đôi mắt, cô không để ý đến anh, bưng bát đũa bước về phía bếp.

Khi đi ngang qua anh, bất ngờ bị kéo lại, cả người ngã vào lòng ai đó.

Kỳ Chính Hàn để cô ngồi lên đùi mình, đẩy đống bát đĩa trong tay cô trở lại bàn, nắm lấy ngón tay cô, khẽ giọng: “Nói lại lần nữa, nếu không đừng hòng đi.”

Cô tủm tỉm, giọng nhỏ như muỗi kêu, ngượng ngùng nói: “Chồng ơi…”

Anh hài lòng nhếch môi, nhìn sâu vào nửa khuôn mặt cô, giọng điệu lười nhác: “Sau này lúc làm cũng phải gọi thế, nhớ chưa?”

Căn hộ nhỏ với bức tường dán đầy hoa văn, đêm nay ngập tràn những lời tình tứ trần trụi, ánh đèn cam ấm áp bao phủ khoảnh khắc say đắm chân thật này.

Cô không hiểu nổi sở thích kỳ lạ của đàn ông, nổi hết cả da gà, ôm mặt chạy biến.