Anh nghĩ cô đang ngượng ngùng nên không nhận ra vẻ ảm đạm mà cô đang cố che giấu. Mãi đến khi nhận thấy điều khác lạ, anh mới hơi nới lỏng tay.
Anh nâng cằm Tô Kiến Thanh lên, buộc cô phải ngước nhìn mình.
“Không thích anh như vậy?”
Ảo giác ngọt ngào đã qua, niềm vui chân thật bị cắt thành từng mảnh vụn, cô không thể quên vai trò của mình, một món đồ chơi được mua về với cái giá đắt đỏ thì làm sao có quyền không vừa lòng với chủ nhân?
Hàng mi Tô Kiến Thanh khẽ rung lên, cô nói: “Em thấy ngại.”
Kỳ Chính Hàn mỉm cười, ngón tay thon dài cong lại, nhẹ nhàng cọ lên má cô: “Với anh thì có gì phải ngại?”
Bả vai cô run rẩy, căng thẳng níu lấy vạt áo len của anh, giọng lí nhí: “Vì là anh nên em mới ngại.”
Kỳ Chính Hàn nhìn cô một lúc, ánh mắt như thể đã nhìn thấu tất cả, giọng nhạt đi: “Không thích thì cứ nói, anh không ép em.”
Tô Kiến Thanh lắc đầu: “Thực sự không có.” May mà cô vẫn còn bản lĩnh của một diễn viên.
Sau đó, cô bị kéo vào lòng anh, một nụ hôn rơi xuống trán. Anh nhấc tay cô đặt lên eo mình, lòng bàn tay anh dịu dàng đặt sau gáy cô, như một sự vỗ về.
Giữa khoảnh khắc thân mật này, cô không rõ đó có phải là một lời xin lỗi hay không.
Thực ra, anh không cần làm vậy.
Cô thà rằng anh cứ mạnh mẽ hơn một chút, những rung động đã bị xé vụn thì không cần phải chắp vá lại, những niềm vui mong manh nên bị giẫm nát dưới chân.
Anh đáng lẽ phải để cô thấy rõ hiện thực tàn khốc, đáng lẽ phải khiến cô nhận ra mối quan hệ này hời hợt đến nhường nào, đáng lẽ phải tàn nhẫn xé nát giấc mộng tuổi thơ của cô.
Cô đã chuẩn bị tinh thần để bị nhấn chìm trong bão tố, vậy mà hiện tại, giữa họ chỉ còn lại nhịp thở yên tĩnh, như một vùng nước lặng lờ tràn qua bãi bồi biến thành dòng sông.
Ấm áp như thế, tựa một mối tình thực sự.
Anh nói: “Là lỗi của anh, đừng giận anh nữa.”
Cô căm ghét sự dịu dàng cao thượng của anh.
...
Ôm một lúc, Kỳ Chính Hàn buông cô ra, nói: “Ăn cơm thôi, ăn xong dẫn em ra ngoài chơi.”
Tô Kiến Thanh chỉnh lại quần áo, xoay người bưng nồi múc thức ăn, còn anh thì đi lấy bát đũa sạch.
Chiếc bàn vuông nhỏ, hai người ngồi vừa khít, thêm một người nữa cũng thấy chật.
Tô Kiến Thanh cầm một lon nước ngọt, vừa mở nắp thì ga bắn ra, ướt cả đầu ngón tay. Cô hơi khó chịu, khẽ nhíu mày.
Kỳ Chính Hàn ngồi đối diện, ánh mắt mang theo ý cười, như đang quan sát phản ứng của cô một cách thích thú.
Cô nói: “Đừng ngồi đó nhìn, đưa em khăn giấy đi.”
Anh ngoan ngoãn đảo mắt tìm kiếm.
Tô Kiến Thanh: “Ngay sau lưng anh kìa.”
Khăn giấy nhanh chóng được đặt vào tay cô. Tô Kiến Thanh lau qua tay và mặt bàn, vừa xong liền nghe thấy Kỳ Chính Hàn nói: “Anh cũng muốn uống.”
Anh chỉ vào lon nước ngọt của cô.
Tô Kiến Thanh điềm nhiên đáp: “Chỉ có một lon thôi, để dành cho em, một con nhỏ bủn xỉn.”
Ai bảo anh vừa chê cô xong? Cô nhất định phải chứng minh mình chính là người bủn xỉn nhất thế giới.
Kỳ Chính Hàn: “Vậy chia cho anh một ngụm nhé?”
Cô nói: “Mơ đi.”
Tô Kiến Thanh nhanh chóng cắm ống hút vào lon, như sợ anh giành mất, rồi ngậm chặt ống hút, hút một hơi thật sảng khoái.
Anh thực sự chịu thua, đưa tay xoa trán, nhìn mà không nhịn được cười.
Đến lúc ăn cơm, Tô Kiến Thanh hỏi: “Anh định đưa em đi đâu chơi?”
“Em biết đánh gôn không?” Anh hỏi.
Không biết, đến chạm vào cũng chưa, nhưng vì sự sĩ diện nhất thời, Tô Kiến Thanh gật đầu trong bồn chồn.
“Vậy trượt tuyết thì sao?” Anh hỏi tiếp.
Cô lại gật đầu.
Kỳ Chính Hàn trầm ngâm một lúc, sau đó khẽ cười: “Cái gì cũng biết, vậy anh còn dạy em được gì đây?”
Tô Kiến Thanh hỏi: “Bình thường anh hay đi đâu chơi?”
“Lang thang khắp nơi.” Anh thản nhiên đáp, nghĩ một chút rồi bổ sung. “Những chỗ đó đầy rẫy sự hỗn loạn, làm sao anh có thể đưa em đến đó?”