Tô Kiến Thanh tập trung nghe, thoắt một cái đã bật dậy khỏi sô pha.
Cô vội vã chạy vào bếp, đến dép cũng không kịp xỏ, vừa vào đến nơi đã thấy nước canh cá tràn ra ngoài, do gấp gáp nên cô luống cuống dùng tay không mở nắp nồi bằng sứ. Ngay giây tiếp theo, hơi nóng bỏng rát khiến cô giật mình kêu lên.
“Gấp cái gì.” L*иg ngực anh áp sát vào lưng cô, bình tĩnh cất lời.
Kỳ Chính Hàn vòng tay qua eo Tô Kiến Thanh, nhẹ nhàng nhấc bổng cô lên, đặt hai bàn chân trần vào đôi dép bông nằm lăn lóc trên sàn rồi mới thả cô xuống.
Anh cầm lấy bàn tay ửng đỏ của cô, hỏi: “Đau không?”
“Cũng không đau lắm…”
Kỳ Chính Hàn mở vòi nước, nắm tay Tô Kiến Thanh đặt dưới dòng nước chảy, tay kia thuận tiện tắt bếp.
Anh thành thạo xử lý tình huống rối ren, sau đó cẩn thận quan sát vết thương của cô.
Nước lạnh buốt xối lên tay Tô Kiến Thanh, còn tay anh cũng bị ngâm ướt hoàn toàn, những giọt nước đọng lại trên da, lan ra tựa đóa hoa trong suốt rồi tan biến trong bồn rửa.
Anh chăm chú kiểm tra xem cô có bị bỏng không, trong khi hơi ấm từ l*иg ngực anh khiến cô hoàn toàn quên đi cảm giác đau rát và lạnh buốt. Tô Kiến Thanh lơ đãng, chỉ cảm nhận được trái tim mình đang rung động.
Tô Kiến Thanh đột ngột tắt vòi nước, xoay người ôm chặt lấy anh.
Cô vòng tay quanh eo anh, gò má áp lên bên ngực trái. Nhịp tim vững vàng mà mạnh mẽ ấy, chính là thứ đã khiến cô khắc khoải mong nhớ suốt bao năm qua.
“Sao thế?” Kỳ Chính Hàn cũng ôm lấy cô theo bản năng, bàn tay đặt trên bờ vai gầy, dịu dàng hỏi.
Cô lắc đầu khe khẽ: “Không có gì cả, em bỗng nhớ ra là chưa từng ôm anh thôi.”
“Chưa từng sao?” Anh cười nhẹ, như thể chính anh cũng không nhớ rõ.
Nụ hôn là biểu hiện của ham muốn, nhưng ôm mới là sự gần gũi thực sự.
Cô thích cảm giác sưởi ấm nhau trong ngày đông giá lạnh, thích chút hơi ấm nhỏ nhoi có thể thắp lên cả một vùng rực rỡ trong lòng để cô có thể mơ về một tình yêu trọn vẹn.
Vô tình, vạt áo len của cô bị vén lên, lòng bàn tay ấm áp của anh chạm vào phần eo nhỏ nhắn.
Khoảnh khắc ấy, đồng tử cô khẽ co lại.
“Gầy thế này, anh cũng chẳng nỡ mạnh tay.” Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói nhẹ bẫng, lười nhác mà triền miên, từng chữ từng chữ như len lỏi vào tai cô. “Bộ xương này mà va chạm vài lần, có khi lại vỡ mất ấy chứ?”
Cô kinh ngạc nhìn anh.
Đây là lần đầu tiên anh nói những lời trắng trợn như vậy.
Khi cô khẽ rụt người lại, hàng cúc áo bị mở ra dễ dàng, không một dấu hiệu báo trước. Cô hoàn toàn nằm trong sự khống chế của anh.
Tô Kiến Thanh vội lùi vào góc né tránh, nhưng anh không để cô thoát.
Dù có bình tĩnh đến đâu, dù có thể ung dung trước mọi tình huống, thì Kỳ Chính Hàn vẫn là người cô thích. Chỉ cần ánh mắt anh từ trên cao nhìn xuống, lướt qua cô, cũng đủ khiến toàn thân cô nóng bừng, huống chi là loại giao triền sâu kín như thế này.
Cô không dám ngẩng đầu nhìn anh.
“Chính Hàn…” Cô mở miệng, âm thanh mang theo sự cầu xin.
“Đợi em béo lên rồi lấy có được không?”
Hơi thở anh dồn dập hơn, giọng nói trở nên khản đặc. Một tay nâng mặt cô, đôi mắt thâm trầm nhìn sâu vào đáy mắt cô: “Em nói xem?”
Vừa lịch thiệp, vừa tùy tiện. Anh tôn trọng cô, nhưng cũng áp chế cô. Anh tạo ra sự ngang bằng, nhưng vẫn giữ cho mình một sự ưu việt vô hình. Anh chu toàn mọi thứ, nhưng lại chẳng có gì đặt nặng trong lòng. Anh có thể thích rất nhiều người, nhưng cái thích ấy chỉ là để thỏa mãn du͙© vọиɠ.
Đây chính là Kỳ Chính Hàn.
Người phụ nữ anh để mắt đến, nhất định phải thuộc về anh. Mà anh lại có thể dễ dàng có được cô.
Tô Kiến Thanh quay mặt đi.