Chương 45

Vậy trong thế giới của anh, cô là gì? Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ chỉ được xem là đồ vật tiêu khiển. Khi tâm trạng không tốt, anh đến tìm cô để mua vui.

Cô ngồi co chân trên sô pha, đôi chân trần để lộ những ngón chân được sơn móng kỹ lưỡng. Kỳ Chính Hàn thoáng liếc xuống, màu hồng nhạt có phần hơi tầm thường, nhưng khi điểm trên làn da trắng như tuyết của cô lại trở nên trong suốt rực rỡ, giống như cánh hoa.

Ánh mắt anh lại dời lên màn hình.

Trong phim, một đôi nam nữ đang ôm nhau khiêu vũ.

Chàng trai: “Tôi nghĩ tôi yêu em mất rồi.”

Cô gái: “Đó chỉ là ảo tưởng. Tình yêu chỉ là sản phẩm phụ của trò chơi tìиɧ ɖu͙©.”

Chàng trai: “Chỉ là trò chơi thôi sao?”

Cô gái: “Chẳng lẽ không đúng?”

Chàng trai: “Tôi thực sự yêu em.”

Cô gái: “Đó là lý do anh không bao giờ có được tôi.”

Những lời thoại này, vào khoảnh khắc này, trong mắt Tô Kiến Thanh bỗng trở nên có phần gượng gạo.

Cô không còn tập trung vào màn hình TV nữa, ánh mắt vô thức lướt quanh căn phòng.

Phòng trọ cũ kỹ, tường vẫn giữ nguyên màu xanh trắng đặc trưng của những năm 80. Khu vực bàn ăn là nơi duy nhất cô cải tạo một chút, dán đầy những viên gạch nhỏ họa tiết thanh nhã. Đèn trần mờ ảo, chớp nháy thất thường.

Những thứ hoang phế này không biết trong mắt anh sẽ ra sao. Nhưng Kỳ Chính Hàn luôn giữ phong độ, chưa từng tỏ ra khinh thường điều gì. Anh cũng không lộ chút biểu cảm nào khiến cô cảm thấy nghèo khó đáng thương. Anh là người có giáo dưỡng.

Ánh mắt Tô Kiến Thanh dời về phía người đàn ông bên cạnh.

Kỳ Chính Hàn nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng có lẽ không phải đang xem phim, mà chỉ đang chìm trong suy tư. Anh tựa lưng ra sau, hai tay gối lên đầu, ánh mắt xa xăm, lặng yên như mặt hồ không gợn sóng.

Điện thoại lại reo.

Anh định đứng dậy ra chỗ khác nghe máy.

Tô Kiến Thanh lập tức nắm lấy tay anh, ngước lên nhìn: “Nghe ở đây đi.”

Kỳ Chính Hàn nhìn cô một giây ngắn ngủi, có hơi do dự, sau đó thì ngồi xuống.

Cuộc gọi kéo dài đến bảy tám phút. Tô Kiến Thanh cảm thấy hơi mệt, cô nghiêng đầu tựa lên vai Kỳ Chính Hàn, ánh mắt dịu dàng nhìn anh.

Kỳ Chính Hàn quay đầu, vừa vặn nhận lấy một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.

Anh cúi mắt, hàng mi cô khẽ run lên, e thẹn mà dịu dàng.

Cô chầm chậm mở mắt, đón nhận ánh nhìn dài lâu mà lưu luyến của anh rồi mạnh dạn nghiêng người tới gần hơn.

Kỳ Chính Hàn đổi điện thoại sang tay kia, tay còn lại vòng qua ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, hơi nghiêng đầu, cúi xuống hôn lại.

Hương quýt hòa quyện với mùi thuốc lá, tạo thành một mùi vị phức tạp mà mê hoặc, đầu lưỡi anh khẽ lướt qua vòm miệng cô.

Khoảng cách quá gần, đến mức cô có thể nghe rõ giọng nói từ đầu dây bên kia, giọng đàn ông trầm vững, tốc độ nói nhanh, không hề gián đoạn.

Còn phía bên này, anh vừa trêu chọc cô, vừa chăm chú nghe điện thoại. Môi anh quấn lấy môi cô, lười biếng phát ra một tiếng “ừ”, rõ ràng là đang đáp lại người ở đầu dây bên kia.

Giọng nói khàn nhẹ, lạnh nhạt ấy, dường như vang lên ngay bên ngực cô, khẽ chạm vào tim cô.

Để có thể mở miệng nói chuyện, Kỳ Chính Hàn buông môi cô ra, khẽ áp mặt vào cô. Lớp râu lún phún mang sắc xanh nhàn nhạt trên cằm anh cọ nhẹ lên gò má mịn màng của cô, gây ra một cảm giác ngưa ngứa, Tô Kiến Thanh bèn rụt người trốn.

Cuối cùng, anh nói vào điện thoại: “Bây giờ tôi không có tâm trạng nói chuyện này, đợi anh về rồi nói tiếp.”

Điện thoại đã cúp ngang.

“Trong bếp có tiếng động.” Câu này là nói với cô.