Tô Kiến Thanh hơi do dự, sau đó cẩn thận vén một góc áo khoác và len lén lùa tay vào túi quần anh.
Lòng bàn tay chạm phải cơ bắp rắn chắc của anh, hơi ấm truyền đến làm tai cô nóng lên. Ngay lúc đó, một tiếng cười khẽ, hàm chứa chút ý vị sâu xa vang lên bên tai.
“Chậc, đỏ mặt rồi kìa.”
Giọng điệu hệt như một tên lông nhông chơi bời hay trêu ghẹo con nhà lành.
“Ai mà đỏ chứ, là lạnh thôi!” Nhưng nụ cười trên môi cô lại vô tình phản bội chính mình.
Kỳ Chính Hàn cũng bật cười, thoáng nhấc túi đồ lên để cô dễ tìm hơn, đôi mắt phượng ôn hòa, giọng điệu mềm mại dỗ dành: “Được rồi, được rồi.”
Sờ nhầm chỗ, cô đổi sang bên còn lại, cuối cùng mò ra được một chiếc vòng tay. Tô Kiến Thanh không che giấu suy nghĩ của mình, lập tức lật xem nhãn hiệu và giá trị của nó.
Ngay sau đó, cô ngạc nhiên không thôi.
“Cái này là?” Tô Kiến Thanh ngước lên nhìn anh, dù trong lòng đã có đáp án.
Kỳ Chính Hàn gật đầu, ánh mắt chứa đựng sự cưng chiều: “Của em.”
Khi nào đàn ông trông hấp dẫn nhất? Một là lúc cứu mạng bạn, hai là khi hào phóng vung tiền mà không chút do dự.
Tô Kiến Thanh từ chối: “Em lấy cái này làm gì chứ, trả nổi đâu.” Đây là lời thật lòng, cô không cần những món đồ này.
Kỳ Chính Hàn xách theo mấy túi đồ lớn nhỏ, dửng dưng bước lên lầu, giọng điệu nhẹ bẫng: “Lấy từ buổi đấu giá, nghĩ là sẽ hợp với em nên mang về cho chơi, không cần thì vứt đi.”
“Vứt đi thì tính vào tài khoản của ai đây?” Cô hỏi.
Anh dừng bước, quay đầu nhìn cô: “Tất nhiên là tính vào người anh rồi.”
Thật là rộng rãi.
Tô Kiến Thanh bất đắc dĩ than nhẹ rồi cười rạng ngời: “Ôi, Sao em nỡ để anh chịu thiệt đây?”
Cô nhét chiếc vòng vào túi mình, nhanh chân bước theo.
Kỳ Chính Hàn khẽ nhếch môi, giơ một tay lên, chờ cô nhào vào lòng để ôm lấy.
Nhưng Tô Kiến Thanh không để anh đạt được ý nguyện. Cô cười tít mắt, giả vờ như muốn nép vào rồi ngay lập tức lách qua người anh, bước lên trước dẫn đường.
Hai người cùng nhau lên lầu, trong này không có thang máy, chỉ có một người đi trước, một người theo sau, chậm rãi bước trên cầu thang tối tăm.
Giọng anh mang theo ý cười, chậm rãi và khàn nhẹ, vang vọng giữa hành lang vắng lặng, càng trở nên cuốn hút: “Đồ bủn xỉn, lại đây cho anh ôm một cái.”
Tô Kiến Thanh chạy lên tầng hai, quay đầu nhìn xuống: “Không được, em phải gọi báo cảnh sát! Có kẻ đang giở trò lưu manh giữa đường!”
Cảm biến âm thanh phát ra tiếng “tách”, đèn tầng hai bật sáng.
Kỳ Chính Hàn bước theo ngay sau, bật cười, giọng điệu tùy ý: “Anh cũng sẽ báo cảnh sát, bảo với họ, vợ anh định làm phản.”
Nghe thấy hai chữ “vợ anh”, Tô Kiến Thanh thoáng ngơ ngác. Nhận ra chỉ là lời nói đùa, cô cúi đầu cười dịu dàng, sau đó ngượng ngùng chuyển chủ đề: “Anh đến sao không báo trước? Em còn chẳng kịp mua gì ngon để nấu.”
Anh tiếp tục bông đùa: “Em biết chuyện ngồi chờ thỏ rơi trúng bẫy không? Anh nghĩ, nếu thực sự đợi được, anh sẽ ăn thịt con thỏ này ngay tại chỗ.”
“Ngồi chờ thỏ rơi trúng bẫy?” Tô Kiến Thanh quay đầu liếc anh. “Mơ đẹp quá nhỉ, em không làm thỏ của anh đâu.”
“Không làm thỏ của anh?” Anh nhìn cô, nói. “Được, vậy thì làm người phụ nữ của anh đi.”
Lời nói bật ra tự nhiên như hơi thở, không chút ngượng ngùng.
Cô liếc anh: “Khác gì nhau đâu.”
Anh cười: “Không khác, dù là gì cũng đều là của anh, em muốn hay không cũng phải là của anh.”
Tô Kiến Thanh bĩu môi: “Không thèm nói chuyện với anh nữa.” Cô bước nhanh hơn.
Tầng ba, ánh đèn vàng mờ ảo.
Cô rẽ sang cầu thang tiếp theo, anh ngước nhìn quan sát cô. Dưới ánh đèn, đường nét gương mặt người đẹp đẽ, phía sau là bức tường trắng cũ kỹ loang lổ, tựa một thước phim nghệ thuật.