Đó là một đóa hồng không màu, trên cánh hoa đọng vài giọt mưa, trông như một bông hoa đang hứng mưa rơi.
Làn da anh rất trắng, đường nét thắt lưng cũng vô cùng đẹp, săn chắc lại mạnh mẽ.
Anh là một người trưởng thành, không phải là cậu bé nữa.
Tôi bước tới, đưa tay chạm vào hình xăm của anh, hỏi: “Có đau không ạ?”
Anh không ngờ tôi lại đột nhiên xuất hiện sau lưng, ngạc nhiên nhìn tôi một cái rồi với tay lấy chiếc hoodie sạch sẽ bên cạnh. “Lâu rồi, không đau nữa.”
Tôi đánh bạo hỏi anh: “Nó mang ý nghĩa gì đặc biệt sao?”
Anh trầm tư nhìn tôi: “Chưa từng có ai hỏi anh điều đó.”
“Vậy anh kể em nghe được không?”
Anh suy nghĩ một lúc rồi nghiêng người lại gần tôi, trên người anh tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, giọng nói khàn nhẹ như thể đang thì thầm bên tai: “Là một cô gái.”
“Người anh yêu hả?”
“Phải đấy.” Nhắc đến người trong lòng, anh nở nụ cười dịu dàng với tôi.
“Tại sao lại xăm ở đây?”
“Không cởϊ áσ sẽ không có người nhìn thấy.” Anh kéo chiếc hoodie xuống che đi hình xăm đó.
Tôi bỗng nhận ra sự khôn khéo của người đàn ông này.
Anh nói mình phải bay gấp, thế nên thời gian chúng tôi bên nhau rất ngắn ngủi. Tôi và anh ở lại khách sạn, đợi đến khi trời hửng nắng, hoàng hôn buông xuống.
Tôi đứng nhìn anh thu dọn hành lý, ướm hỏi: “Anh… viết tên của mình rồi cho em được không?”
Không chút chần chừ, anh cúi người tìm giấy bút trong ba lô, kết quả lại không thấy, phải lấy tạm tập giấy ghi chú trên đầu giường khách sạn. Nhưng cây bút bi trong tay không chịu ra mực, anh lắc thử hai cái, cuối cùng đành bỏ cuộc.
Có vẻ anh đã thấm mệt, liền ngồi xuống mép giường, gọi tôi: “Lại đây.”
Tôi bước tới, anh nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng mở ra.
“Nhìn cho kỹ, đừng chớp mắt.”
“Dạ.”
Anh dùng đầu ngón tay viết lên lòng bàn tay tôi.
Ba chữ đó, tôi đã khắc ghi suốt rất nhiều năm sau này.
“Chăm chỉ học hành, tự tin lên.” Anh khẽ véo má tôi, dịu dàng mỉm cười, cứ như thể một cô bé mười tuổi thì sẽ không đỏ mặt vậy.
Tôi ở lại phòng cùng anh đến giây phút cuối cùng, buồn cười là trong lúc chờ đợi tôi lại ngủ quên trên giường, đến khi tỉnh dậy thì trời đã tối còn anh đã đi mất. Trong phòng chỉ còn cô nhân viên dọn dẹp đang làm việc. Thấy tôi đã dậy, cô ấy tiện tay ném một chiếc áo về phía tôi: “Này bé, đây có phải áo của anh trai em không?”
Tôi mở áo đồng phục ra, trên đó có dòng chữ “Trung học số ba Yến Thành.”
Tôi không biết anh vô tình để quên hay cố ý để nó lại cho tôi.
Hôm đó, cha mẹ đã tìm tôi suốt nhiều giờ liền, thiếu chút nữa là họ đã đến đồn cảnh sát báo án. Khi tôi về đến nhà, mẹ ôm chặt lấy tôi mà khóc thực lâu, còn cha thì mừng rỡ gọi điện khắp nơi báo tin tôi đã trở về.
Cha mẹ thực sự yêu thương tôi, đến tận giây phút này, tôi vẫn chưa kể với họ về những tổn thương mình đã chịu đựng. Tôi sợ họ sẽ đau lòng vì tôi, họ không làm sai điều gì cả.
Ngày hôm đó thực nguy hiểm, nếu không có anh xuất hiện kịp thời, có lẽ tôi đã bỏ mạng rồi. Tôi biết ơn ông trời vì đã thương xót, đã cho tôi gặp được một người hùng.
…
Sau khi tốt nghiệp tiểu học, tôi và bọn nhóc kia đường ai nấy đi. Nhờ quá trình dậy thì mà tôi bắt đầu cao lên, vóc dáng cũng dần cân đối hơn. Tôi không còn bị bắt nạt nữa mà thay vào đó là nhận được thư tỏ tình. Và tôi cũng sớm nhận ra một điều: Con gái luôn bị định nghĩa bằng ngoại hình.
Kể từ ngày ấy, mùa mưa ở Giang Nam cũng kết thúc, thời gian cứ thế kéo dài, có những lúc tôi chẳng còn nhớ đến buổi trưa xuân năm nào. Thậm chí, khuôn mặt anh cũng dần trở nên mơ hồ trong trí nhớ tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ rõ những lời anh nói: “Sống là để nuôi dưỡng ý chí, đừng chôn chân ở đây.”
Tôi quay lại hồ chứa nước, bãi cát giữa dòng đã bị nhấn chìm, tôi nhìn lên dãy núi xanh, nó vẫn hùng vĩ như thuở nào.
Tôi không biết mẹ anh đang an nghỉ dưới gốc cây nào, nếu có thể tìm thấy, tôi sẽ đến đó thắp hương cầu phúc cho bà.
Có người nào sinh ra đã mang sứ mệnh phi thường không? Tôi không biết. Giữa tôi và anh, thời gian bên nhau chưa đến ba tiếng đồng hồ. Nhưng tôi lại nhớ anh rất lâu, rất lâu.
Kim Dung từng viết về Quách Tương: “Phong Lăng độ khẩu sơ tương ngộ, nhất kiến Dương Quá ngộ chung thân.” [6]
Có lẽ cũng giống như vậy. Tôi rất thích Quách Tương, thế nên tôi muốn thử một lần diễn vai nữ hiệp.
Nhưng nếu có cơ hội, tôi vẫn nguyện được đóng vai Tiểu Long Nữ. Vì nàng ấy là nữ chính, là ánh trăng sáng dịu dàng. Tôi không muốn làm người ôm mối tình đơn phương.
Chú thích:
[6] Tạm dịch: “Lần đầu gặp gỡ ở bến Phong Lăng, một ánh nhìn đã lỡ cả một đời.”