Chương 39

Tôi sững sờ nhìn khuôn mặt mờ ảo của anh trong làn mưa.

Tôi chưa từng gặp ai đẹp đến vậy, đường nét thanh tú, sắc mặt nhợt nhạt vì kiệt sức sau khi bơi qua dòng nước lạnh. Đôi mắt anh rất đẹp, đôi môi mỏng đến mức khiến tôi có ý muốn chạm vào.

“Xuống đi.” Anh không chờ tôi trả lời, chỉ đưa tay về phía tôi.

Tôi luôn có sự đề phòng đối với con trai, vì vậy tôi do dự rất lâu. Anh lau nước trên mặt, thúc giục tôi: “Nhanh lên, anh đưa em rời khỏi đây.”

Tôi sợ anh cũng như bọn nó, sẽ lừa gạt tôi. Vì vậy, chỉ khi nắm chặt tay anh, tôi mới dám nhảy xuống nước.

Anh đỡ lấy tôi rồi trêu chọc: “Em cũng nặng ghê đó.”

Tôi vốn tự ti, nghe vậy vội vàng nói lời xin lỗi.

“Xin lỗi gì chứ?” Anh nhẹ nhàng cười, dường như muốn làm tôi bớt căng thẳng.

Khi anh cười, đôi mắt cong cong, giống như vầng trăng khuyết.

Tôi tránh ánh mắt anh, vì khi anh cõng tôi, tôi có cảm giác là mình đang khiến anh chìm xuống, cũng do tôi nặng người quá.

“Anh không thể bơi qua được, làm sao bây giờ?” Anh nói, nhưng có lẽ không phải đang hỏi tôi mà là tự mình suy nghĩ cách giải quyết.

Dựa vào cảm giác của mình, tôi đoán anh rất cao, vì chân anh có thể chạm đáy nước.

“Có bị lún xuống không?” Tôi hỏi.

“Dưới này là đá.” Anh đã có quyết định, nói. “Anh sẽ cõng em qua đó.”

Từ đây đến bờ còn rất xa, có lẽ là hai mươi, ba mươi, thậm chí năm mươi mét. Trong màn mưa mịt mờ, chẳng thể nhìn rõ.

Chúng tôi đi trong mưa, tôi ghé sát người vào vai anh, nhận thấy anh rất cao lớn, vì bờ vai anh vô cùng vững chãi.

“Em tên gì?” Anh bắt chuyện với tôi.

“Kiến Thanh.”

“Tên rất đẹp.”

“Cảm ơn ạ.”

“Kiến Thanh.” Anh gọi tên tôi.

“Dạ.”

“Ôm chặt chút đi. Tay anh bắt đầu tê rồi.”

Tôi nặng như một bao cát, làm anh phải vất vả không ít. Tôi ngoan ngoãn siết chặt tay, lén nhìn nghiêng gương mặt anh.

Ở Vân Khê, tôi chưa từng gặp chàng trai nào đẹp đến vậy. Giọng của anh nghe êm tai, không mang chút khẩu âm địa phương nào của người Vân Khê. Tôi lén lút nhìn rồi bị anh bắt gặp. Anh nghiêng đầu, ánh mắt chạm vào tôi, nước mưa lăn dài trên gò má tựa như những giọt nước mắt, hàng mi anh rất dài, giữ lại những hạt mưa lấp lánh.

“Có người chơi xấu em đúng không?” Dường như anh đã đoán ra nguyên do.

Tôi im lặng, xem như ngầm thừa nhận.

“Là ai làm?” Anh hỏi tiếp.

Tôi nói nhỏ: “Mấy thằng nhóc ấy.”

Anh không lên tiếng. Tiếng nước chảy ào ào vang vọng xung quanh.

“Nên làm gì mới phải ạ?” Tôi ném cho anh một câu hỏi khó.

Anh thở hổn hển, cõng tôi nhích lên cao hơn, giọng khẽ trầm: “Đừng ở lại nơi này, hãy đi đến chỗ nào đó cao hơn, rồi mọi thứ sẽ thay đổi.”

“Có ích không?” Tôi hỏi.

“Dù có ích hay không thì con người sống là phải có khí phách. Em chấp nhận để vậy sao?”

Lời nói của anh có phần sâu xa, tôi chỉ hiểu được đôi chút. Nhưng tôi có thể trả lời câu hỏi đó, tôi không thể chấp nhận được.

Sắp lên đến bờ, nước dần cạn đi, tôi thấy anh đang mặc đồng phục của một trường cấp ba, còn là học sinh nhưng nhìn chững chạc như người lớn vậy.

Anh đặt tôi xuống, cơn mưa cuối cùng cũng ngớt dần. Đúng là anh rất cao, tôi chỉ đứng đến ngang hông anh, nhỏ bé chẳng khác nào một nhánh cỏ, phải ngước lên mới nhìn thấy một cây đại thụ sừng sững.

Anh cởϊ áσ khoác ra, vắt cho ráo nước.

Vì không biết làm gì nên tôi chỉ lặng lẽ đứng nhìn. Tôi hỏi: “Sao anh lại ở đây?” Tôi muốn nói đến ngọn núi này.

“Anh đến thăm mẹ.” Anh chỉ tay về dãy núi phía xa, nói. “Bà ấy yên nghỉ ở đó.”

Tôi quay đầu nhìn về dãy núi mờ sương ấy, nơi tôi sợ hãi không dám đến, lại có người vượt núi băng rừng tìm về.

Anh đưa tôi về khách sạn của mình, chuẩn bị bộ quần áo mới rồi bảo tôi đi tắm. Khi tôi bước ra, anh đang ngồi trên mép giường thay đồ, nửa thân trên để trần, bên hông có một hình xăm.