Sau đó, những lời sỉ nhục không còn dừng lại ở miệng lưỡi mà dần biến thành hành động. Ban đầu, chúng giật lấy đồ ăn vặt của tôi, thậm chí là tiền. Về sau, chúng đổ mực lên người tôi trong giờ thư pháp, ném pháo vào tôi. Mọi chuyện xảy ra ngay trước mắt bạn học, nhưng không ai đứng ra bênh vực tôi cả.
Có lần, tôi lấy hết can đảm đi báo với giáo viên. Thầy gọi mấy tên nhóc ấy lên đối chất và yêu cầu bọn nó xin lỗi tôi. Chúng khiên cưỡng cúi đầu rồi tỏ vẻ ăn năn.
Nhưng giáo viên lại chẳng mấy để tâm đến chuyện này. Thầy ấy nói với tôi: “Chuyện trẻ con, sau này các trò lớn rồi sẽ chẳng còn bận tâm nữa. Có biết câu, một nụ cười xóa tan thù hận không? Về tra từ điển đi, tiện thể học thêm một từ mới.”
Lúc đó, những đứa bắt nạt tôi đang đứng ngay sau lưng thầy, cười nhạo tôi.
Giáo viên xem là “chuyện trẻ con”, nhưng với tôi, nỗi đau này không bao giờ có thể chỉ cười một cái là xóa bỏ được.
Trời mưa, tôi ngồi làm bài tập trong phòng bài của nhà mình. Cơn mưa xuân trút xuống dữ dội, nước sông dâng cao, tràn lên mặt đất. Ba mẹ tôi tất bật tìm cách thoát nước cho tầng trệt, đổ ra con sông phía trước. Phòng bài vẫn mở cửa, còn việc bưng trà rót nước thì do tôi phụ trách.
Hứa Gia Huy và một cậu bé khác tên Đồng Viễn đang ngồi trên bàn mạt chược, đập những lá bài xuống mặt bàn như đang chơi đánh cược.
Tôi bảo bọn họ xuống dưới, nhưng chỉ nhận lại những lời lẽ thô lỗ.
Thấy khuyên không được, tôi định rời đi thì Đồng Viễn đột nhiên gọi tôi lại.
Đồng Viễn định mở miệng gọi tôi là “con béo chết giẫm”, nhưng thấy có người lớn ở đó, cậu ta lập tức nuốt lại lời chửi mắng. “Tô Kiến Thanh, tới đây.”
Tôi hỏi: “Có chuyện gì?”
Cậu ta nói: “Tụi này dẫn cậu đến một chỗ hay lắm.”
Ban đầu tôi không định đi, nhưng rồi bọn nó nói muốn mua quà cho tôi, thành tâm nhận lỗi.
Tôi không cần quà, nhưng tôi cần một lời xin lỗi, thế nên tôi đã tin hai tên nhóc đó.
Ngày đó, bọn nó đưa tôi đến một nghĩa địa nằm phía sau một ngọn đồi hoang. Sau lưng ngọn đồi là một hồ chứa nước. Trên đường đi, tôi bắt đầu cảm thấy bất an, muốn quay lại, nhưng bọn nó đã giữ chặt tôi, ép tôi phải đi tiếp.
Chúng tìm được một chiếc thuyền đánh cá, dùng sào đẩy thuyền tiến về phía trước. Điểm đến là một bãi cát nằm giữa hồ, cách xa bờ nước. Đến nơi, bọn nó ném tôi xuống đó.
Hứa Gia Huy nói: “Mày ồn ào quá trời! Phải dạy cho mày một bài học mới được.” Cậu ta đã bực tức với tôi từ lâu chỉ vì trò đùa độc ác lần trước bị lật tẩy.
Trước lúc bọn nó chèo thuyền rời đi đã để lại một câu: “Đợi đến tối, tụi tao sẽ quay lại đón mày.”
Tôi hoảng loạn vội bám vào thuyền, nhưng Đồng Viễn thẳng chân đạp tôi xuống nước. Cơn mưa bắt đầu rơi, tôi nhìn theo bóng dáng bọn nó khuất dần sau bờ, cuối cùng cũng hiểu rằng sẽ không có ai quay lại nữa.
Tôi không biết bơi. Mưa càng lúc càng lớn, tôi chỉ có thể cầu nguyện, ai đó tình cờ đi ngang và nhìn thấy mình. Nhưng nơi này hoang vắng không một bóng người, tôi bị bỏ mặc giữa cơn mưa, toàn thân ướt sũng, quần áo bết chặt vào da.
Tôi cảm nhận được cái lạnh thấu xương. Không chỉ là lạnh, mà là nỗi cô độc đến tột cùng, một sự lạnh lẽo chẳng khác nào cái chết.
Mười tuổi, mùa xuân năm ấy, tôi thấy cuộc sống của mình dần cạn kiệt. Kêu cứu cũng vô ích, khóc cũng chẳng ai nghe. Mực nước trong hồ ngày một dâng cao, bãi cát tôi đứng chỉ nhỏ bằng một chỗ đặt chân. Tôi không còn mong chờ ai đó đến cứu mình nữa, chỉ hy vọng cơn mưa nhanh chóng ngừng lại. Nhưng ông trời không thương xót tôi, mưa càng lúc càng lớn.
Thời gian trôi qua rất lâu, rất lâu sau, tôi mới nhìn thấy một người đang bơi về phía mình.
Người đó ở rất xa, tôi chỉ lờ mờ thấy được một bóng dáng mơ hồ, không chắc liệu có phải đến cứu mình hay không. Nhưng tôi vẫn cất tiếng kêu cứu.
Người ấy bơi rất nhanh, mái tóc ướt sũng, nước chảy dài xuống khuôn mặt khi anh ngẩng đầu khỏi mặt nước.
Câu đầu tiên anh nói với tôi là: “Sao lại ở đây?”