Chương 35

Kiến Thanh nói: “Phải làm bảo vệ cho tôi, quá ấm ức với cậu rồi.”

Thiếu niên nhìn cô cười: “Đó là vinh hạnh của em mà.”



Họ quay phim ở một trường mỹ thuật. Đến giờ cơm trưa, Giang Liễm đi đến phía sau Tô Kiến Thanh.

Lúc ấy, Tô Kiến Thanh đang nghỉ ngơi. Cảnh quay của cô diễn ra trong phòng vẽ, ở góc mà máy quay không chụp được, cô đang dùng bút chì phác vài nét vẽ nháp trên giấy.

Giang Liễm nhìn thấy bức tranh giữa tờ giấy trắng.

Đó là một bàn tay của người đàn ông trưởng thành. Thanh mảnh, xương khớp rõ ràng, vừa có sự tinh tế lại mang cảm giác mạnh mẽ.

Bức vẽ đã hoàn chỉnh, nhưng Tô Kiến Thanh vẫn tiếp tục tỉ mỉ thêm từng nét, như đang tưởng tượng điều gì đó, cô chậm rãi tô đậm thêm.

Ánh nắng rực rỡ xuyên qua tấm rèm trắng mềm mại, rọi xuống trang giấy trước mặt cô.

“Không ngờ là cậu có tài hội họa đó.”

Lúc này, Tô Kiến Thanh nhận ra phía sau có người. Cô ngước nhìn Giang Liễm, vì nắng quá chói nên nheo mắt lại: “Chỉ vẽ chơi thôi.”

Giang Liễm nói: “Đi ăn cùng nhau đi.”

Tô Kiến Thanh đáp: “Chờ tớ một chút, tớ đi rửa tay đã.”

Cô đặt bút xuống, gỡ tờ giấy khỏi bảng vẽ. Do dự một chút, dù có phần tiếc nuối, cô vẫn vo tròn tờ giấy rồi ném vào thùng rác.

Buổi trưa, họ ăn mì trong căn-tin.

Giang Liễm bỗng nói: “Anh ấy rất thích cậu.”

Tô Kiến Thanh vô thức hỏi lại: “Ai cơ?”

“Kỳ Chính Hàn.” Cô ấy thản nhiên thốt ra cái tên ấy.

Có lẽ vậy, nếu không anh đã chẳng phí công sức dỗ dành cô vui.

Giang Liễm tiếp tục: “Vì cậu rất giống một cô gái…”

Sợi mì kẹp giữa đôi đũa tuột xuống, rơi trở lại bát, vài giọt dầu bắn lên áo khoác của Tô Kiến Thanh.

Giang Liễm đưa cho cô một tờ khăn giấy, cô nhận lấy, thấm nhẹ lên vết dầu. Nhưng vết bẩn rất nhạt ấy lau thế nào cũng chẳng sạch.

Cô không bận tâm nữa, chỉ ngẩng đầu hỏi: “Cậu biết điều đó bằng cách nào?”

Giang Liễm quan sát sắc mặt cô rồi đáp: “Họ đều nói vậy.”

Họ đều nói vậy.

Giang Liễm lại tò mò hỏi: “Cậu không biết sao? Cô gái đó là…”

“Tớ biết chứ.” Tô Kiến Thanh ngắt lời cô.

“Cậu không để tâm à?”

Tô Kiến Thanh đáp lại bằng một câu hỏi khác: “Lộ Trình An chọn cậu làm nữ chính vì cậu giống nàng thơ trong lòng ông ấy, mọi thứ của cậu đều phù hợp với thẩm mỹ của ông ấy. Vậy nên, cậu có để tâm không?”

Giang Liễm nhíu mày: “Chuyện này đâu có giống nhau.”

“Khác ở đâu chứ?”

Giang Liễm im lặng một lúc rồi hỏi: “Cậu không thích anh ấy sao?”

Tô Kiến Thanh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Cậu thích anh ấy à?”

Cô ấy kinh ngạc, sau đó bật cười chua chát: “Tớ thích anh ấy thì có ích gì?”

Cuộc trò chuyện ngưng bặt. Hai người lặng lẽ ăn nốt phần mì trong bát. Bữa trưa kết thúc, họ cùng nhau ra ngoài. Tô Kiến Thanh bất ngờ nói với Giang Liễm: “Vai diễn này là do cậu nỗ lực giành được, con đường của cậu bằng phẳng và rực rỡ hơn tớ nhiều.”

Chim chỉ có thể sải cánh bay cao giữa bầu trời, còn khi bị nhốt trong l*иg, dù có được mang đi khắp nơi thì cơn gió nó cảm nhận được cũng chỉ là thoáng qua.

Giang Liễm không hiểu nguyên do, chỉ nhìn cô.

Tô Kiến Thanh nói: “Mọi thứ đều là khởi đầu, ai biết sau này sẽ ra sao? Đúng không?”

Giang Liễm gật đầu.

Tô Kiến Thanh nở nụ cười dịu dàng: “Dù tớ đã sớm biết chuyện đó nhưng vẫn cảm ơn cậu đã nhắc nhở.”

Giang Liễm nói: “Tớ không hiểu, nếu cậu hiểu rõ đến vậy, tại sao còn để mình cam chịu?”

“Không có được trái tim anh ấy thì lấy đi con người anh ấy, cũng đâu có tệ lắm.” Cô nói.

Huống hồ, có là thoáng qua thì vẫn là gió.