Vẻ đẹp này không phải là kết quả của rèn giũa hay trau chuốt, cô như một viên ngọc thô chưa trải sương gió, vẫn giữ nguyên nét linh động và mong manh.
Một chiếc xe sang trọng màu đen sáng bóng lăn bánh tới, dừng lại chính xác trước mặt cô.
Tô Kiến Thanh thấy hơi lạ.
Một người đàn ông vận âu phục chỉnh tề bước xuống từ ghế lái.
Cô ngờ vực hỏi: “Đạo diễn Lộ bảo anh tới hả?”
Anh ta nói: “Là ngài Kỳ ạ.”
Cô trả lời: “Vậy làm phiền anh chuyển lời cảm ơn giúp tôi, tôi đi xe của đoàn.”
Tài xế lập tức lộ vẻ khó xử.
“Không sao đâu, anh cứ đi đi.” Cô bỗng toát lên khí chất của một bà chủ đích thực.
Người kia quay lại xe, lấy ra một chiếc túi rồi đưa cho cô. Trong túi là một ít cao dán, thuốc sắc sẵn và cả trà hoa thanh nhiệt.
Tô Kiến Thanh mỉm cười. Tỉ mỉ chu đáo như Kỳ Chính Hàn, ngay cả những việc nhỏ thế này anh cũng để tâm.
Cô chợt nhớ lại hồi mới đến Yến Thành học, vì khí hậu nơi này khô hơn miền Nam, Tô Kiến Thanh thường bị nóng trong người, mấy lần chảy máu mũi. Khi đó, những chuyện vặt vãnh này đều do mẹ cô lo liệu. Ngoài cha mẹ ra, chưa từng có ai chu đáo với cô như vậy.
Trong lúc thất thần, xe trung chuyển của đoàn phim đã chạy tới.
Trên xe là vài người trung niên, Tô Kiến Thanh chỉ gật đầu chào đơn giản rồi tìm một góc cuối cùng ngồi xuống. Cô đẩy cửa sổ ra để làn gió mát tràn vào.
Điểm dừng tiếp theo là Đại học C, xe vừa dừng lại rồi tiếp tục lăn bánh, không khí trên xe náo nhiệt hơn đôi chút. Tô Kiến Thanh nhận ra có người vừa ngồi xuống bên cạnh, là Thịnh Yến.
Người trẻ tuổi đúng là sức bền tốt, cậu chỉ mặc một chiếc áo khoác đen. Cô ngẩng đầu lên, nhưng vành mũ che khuất khuôn mặt cậu. Tô Kiến Thanh bèn buông một câu trêu chọc: “Phía trước còn bao nhiêu chỗ không ngồi, lại cứ thích chen chúc ở đây.”
Không có hồi đáp.
Cô tò mò nhấc vành mũ lên nhìn.
Hóa ra cậu đang đeo tai nghe. Cảm giác được ánh mắt của cô, cậu quay sang nhìn rồi tháo tai nghe xuống: “Chị vừa nói gì với em vậy?”
Tô Kiến Thanh nhấm nháp bánh mì, có hơi khô miệng: “Có nước không?”
“Chỉ có chai em uống dở.” Cậu đưa tay mò vào balo phía sau.
Cô giơ tay ra hiệu không cần.
Thịnh Yến nhìn cô chăm chú: “Sao không thả tim cho em?”
Chủ đề của cậu vẫn cứ nhảy cóc như vậy.
Tô Kiến Thanh biết cậu ấy đang nói đến chuyện gì, sáng nay, Thịnh Yến có đăng một bức tranh do cậu vẽ, chủ đề: Nữ thần. Bức chân dung theo phong cách trừu tượng, bởi trong phim, cậu vào vai một sinh viên mỹ thuật theo đuổi Tô Kiến Thanh.
Cô mở lại bức tranh đó để xem. Phong cách không khác gì Picasso.
“Cậu thấy cái này đẹp thực à?” Cô nhìn cậu với vẻ nghi ngờ nặng nề. “Coi chừng tôi thả cho cậu một nút dislike.”
Thịnh Yến rầu rĩ than thở: “Đừng tàn nhẫn như vậy chứ, em đã thức trắng cả đêm để vẽ nó đấy.”
Nói xong, cậu đứng dậy, đón lấy chai nước khoáng vừa được ném từ phía trước tới, rồi tiện tay đặt nó lên đùi Tô Kiến Thanh. Cứ thế, cậu thuận lợi nhận được một trái tim đỏ nhỏ trên bài đăng của mình.
“Chào buổi sáng, bảo vệ nhỏ.” Giang Liễm bước tới nhẹ nhàng vỗ một cái lên đầu Thịnh Yến, sau đó ngồi xuống bên phía còn lại của cậu.
Chỗ ngồi vốn im ắng nay bỗng chốc trở nên náo nhiệt. Tô Kiến Thanh không biết từ khi nào mình lại có nhân duyên tốt đến vậy.
Giang Liễm đưa kẹo sữa cho hai người. Tô Kiến Thanh nhận lấy rồi hỏi: “Cảm ơn, mà ai là bảo vệ thế?”
Thịnh Yến giơ tay nhận danh hiệu, cười ngại ngùng, lúm đồng tiền trên má thoáng hiện.
Tô Kiến Thanh khó hiểu: “Là trò gì vậy? Sao tớ nghe không hiểu?”
Giang Liễm mỉm cười: “Bộ cậu chưa nghe chuyện cười này hả? Bảo – chào buổi sáng. Chào – bảo vệ. “Chào” và “bảo” phát âm gần giống nhau.” [4]
Tô Kiến Thanh bật cười sau một thoáng ngỡ ngàng. Cô vặn nắp chai nước trên đùi nhưng không mở được. Thịnh Yến lập tức phát huy vai trò “bảo vệ”, nhận lấy chai nước trong tay cô nhẹ nhàng vặn nắp giúp.