Chương 33

Một câu đơn giản nhưng lúc nào cũng hữu dụng.

Tô Kiến Thanh chuẩn bị đánh răng: “Em muốn mở nhạc trên điện thoại, tạm biệt.”

May mắn là tình trạng nhiệt miệng không quá nghiêm trọng. Cô nghe lời anh, uống mấy cốc nước ấm, quả nhiên cảm thấy đỡ hơn. Chẳng bao lâu sau, điện thoại lại rung lên. Cô cầm lên xem, vẫn là Kỳ Chính Hàn.

Người làm kinh doanh thường vậy, thích gọi điện hơn là nhắn tin.

“Nghe xong chưa?” Sự mới mẻ khiến đàn ông trở nên kiên nhẫn gấp bội.

Cô bật cười bởi cái tính chấp nhất của anh: “Ngài Kỳ, buổi sáng anh không cần làm việc hả?”

“Anh muốn nghe giọng em.” Anh không nói “anh thích”, mà là “anh muốn”.

Anh hỏi cô đã nghe bài gì, Tô Kiến Thanh nói sẽ gửi qua điện thoại, nhưng anh lại bảo cô hát. Cô cũng không từ chối, thuận theo ý anh.

Cha của Tô Kiến Thanh là thầy dạy Côn khúc. Từ nhỏ, cô đã lớn lên trong bầu không khí nghệ thuật, cũng biết hát một chút lối thanh xướng của hí kịch.

Bài hát Tô Kiến Thanh đang nghe có đoạn thế này:

“Lòng cao hơn trời, thân phận hèn mọn.

Phong lưu, lanh lợi chỉ rước oán hờn.

Bạc mệnh thường do lời gièm pha.

Công tử si tình, nhớ thương uổng phí.”

Giọng cô vô cớ mang theo vẻ u sầu.

Tô Kiến Thanh hát xong, Kỳ Chính Hàn trầm ngâm một lúc rồi nhận xét: “Hát rất hay, đây là khúc gì vậy?”

“Là phán từ của Tình Văn.” [1]

Kỳ Chính Hàn nghĩ ngợi rồi nói: “Không thích, quá sắc sảo.” [2]

Tô Kiến Thanh ngẩn ra, châm biếm: “Anh đang tuyển phi tần à? Ai quan tâm anh thích hay không?”

Anh lại bật cười. Sự mới mẻ khiến đàn ông đôi khi biết nhún nhường đúng lúc: “Phải rồi, anh không có tư cách để nói không thích.”

Cô nói: “Lần này là tạm biệt thực đó, đoàn phim không nuôi kẻ rảnh rỗi, em phải đi làm.”

Kỳ Chính Hàn đáp: “Được, kiếm nhiều vào.”

Chỉ vì một câu đó, cô lại buột miệng đùa: “Nếu có cơ hội kiếm được nhiều tiền, em nhất định báo đáp anh thực tốt.” Lời này là chân thành.

Cơ mà anh lại hào phóng bảo: “Không cần, tất cả đều là của em. Để anh lập cho em một quỹ riêng, từ từ tích lũy.”

Tô Kiến Thanh cười: “Được thôi, đến lúc đó em sẽ dùng tiền bao nuôi tiểu thịt tươi.” [3]

Anh cười khẽ: “Em dám sao?”

Vì một câu nói vô tâm “không thích” của anh, Tô Kiến Thanh liền xóa bài hát đó khỏi danh sách phát. Chính cô cũng không hiểu bản thân đang cố chấp điều gì nữa.

Sáng sớm ra ngoài, cô định xuống lầu chờ xe. Lộ Trình An có nói đoàn phim có xe chuyên dụng đưa đón diễn viên đến phim trường vì vậy cô đến sớm mười phút để đợi.

Gió lạnh thổi qua, dáng người cô cao gầy nổi bật, vẻ đẹp dịu dàng thanh tú. Quần áo trên người cô không quá dày, làn da trắng mịn như thiếu nữ bước ra từ bức họa cổ, khí chất mềm mại lại như một tấm lụa mỏng tinh xảo, khiến người ta chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay che chở.



Lời tác giả:

Nếu truyện đi theo hướng ngọt ngào, những màn đấu khẩu trêu ghẹo kiểu này tôi có thể viết cả trăm chương (0w0).

Bài hát trong chương này là Khúc ca Tình Văn.

Chú thích:

[1] Trong Hồng Lâu Mộng, “Phán từ” (判词) là những bài thơ hoặc lời tiên đoán về số phận của các nhân vật chính, do tác giả viết để ám chỉ kết cục của họ.

[2] Câu “không thích, quá sắc sảo.” mà Kỳ Chính Hàn nói mang ý chê bai hoặc cảm thấy không vừa lòng với sự thông minh, lanh lợi quá mức của Tình Văn (晴雯 – một nhân vật trong Hồng Lâu Mộng)

[3] “Tiểu nãi cẩu” (小奶狗) là một thuật ngữ mạng ở Trung Quốc, dùng để chỉ những chàng trai trẻ tuổi, đẹp trai, ngoan ngoãn, dịu dàng và biết nghe lời, giống như một chú cún con dễ thương.