“Mẹ ơi! Có người hôn nhau trong xe kìa!”
Tô Kiến Thanh giật mình hét lên, tìm chỗ trốn theo bản năng. Cô vội vã rúc xuống, vùi mặt vào lòng anh, thân thể hơi run rẩy.
Kỳ Chính Hàn liếc ra ngoài qua khe cửa kính, nhìn đứa nhóc nghịch ngợm kia. Tiếng chân lộp cộp vang vọng một lúc lâu rồi mới xa dần về cuối con đường. Một lát sau, bên ngoài chỉ còn lại tiếng gió lạnh gào thét.
Anh vỗ nhẹ lên vai cô: “Đi mất rồi.”
Cô không động đậy.
Anh nhéo vành tai nóng ran của cô: “Dậy đi.”
Cô vẫn bất động, nhưng đã bình tĩnh hơn và không còn run rẩy nữa. Nằm trong lòng anh, nhìn cô chẳng khác gì một chú thỏ con hoảng hốt tìm chỗ trú ẩn.
Kỳ Chính Hàn bật cười, giọng nói trầm thấp, từ tính: “Sao thế này?”
Anh cầm lấy cổ áo Tô Kiến Thanh, kéo cô lên, tỉ mỉ quan sát gương mặt đỏ bừng kia.
Thú vị hỏi: “Nụ hôn đầu à?”
Tô Kiến Thanh lập tức quay đi, né tránh ánh mắt anh.
Anh không chịu buông tha, tiếng cười nhợt nhạt: “Lại để anh chiếm lời rồi phải không?”
Lần đầu tiên cô bị anh hỏi đến mức á khẩu. Một lúc lâu sau, Tô Kiến Thanh mới đưa tay vuốt lại mái tóc rối bời, ngáp một cái rồi nói: “Gọi chú Hà về lái xe đi, em buồn ngủ lắm rồi.”
Kỳ Chính Hàn không để tâm, chỉ nắm lấy bàn tay cô, đầu ngón tay chậm rãi lướt trên làn da mềm mại. Anh lặng lẽ quan sát sắc mặt Tô Kiến Thanh, nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc bướng bỉnh sau tai.
Sau đó, môi anh khẽ nhếch lên như đang hồi tưởng điều gì, đầu ngón tay chạm nhẹ vào bờ môi căng mọng, giọng nói hơi nhỏ, ám muội.
“Còn tuyệt vời hơn sự mường tưởng của anh.”
Cô mím môi, xấu hổ không nói nên lời, gò má càng đỏ hơn.
Kỳ Chính Hàn lại cất tiếng: “Về với anh nhé?”
Cô đã từng nghĩ đến tình huống này, lập tức lắc đầu: “Em không quen chỗ lạ.”
Anh kéo cô vào lòng, môi lướt nhẹ qua vành tai: “Còn anh thì không, anh sẽ qua chỗ em.”
Tô Kiến Thanh trừng mắt nhìn anh với vẻ khó tin: “Em chưa thấy ai mặt dày như anh cả, chẳng biết khách sáo là gì.”
Cô thấy đôi mắt anh cong lên như mảnh trăng non, ý cười ẩn hiện trong bóng tối.
…
Cuối cùng, Kỳ Chính Hàn bị từ chối một cách tàn nhẫn. Anh không đòi hỏi thêm, chỉ nhắc lại đúng hai lần, giọng điệu còn mang theo ý đùa cợt.
Tô Kiến Thanh trở về nhà, trên người vẫn vương vấn mùi hương của anh. Mùi hương ấy quá đậm, đến mức khi tắm cô phải bôi đi bôi lại nhiều lớp sữa dưỡng thể. Song, hương gỗ thông trong xe dường như vẫn bao phủ lấy cô, không cách nào xua đi. Hơi nóng từ môi lưỡi anh quá cao, để lại một vết bỏng âm ỉ trong l*иg ngực cô.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tô Kiến Thanh cảm thấy miệng hơi đau.
Soi gương mới phát hiện có dấu hiệu nhiệt miệng, nghĩ kỹ lại, dạo gần đây cô đâu có ăn đồ cay nóng. Không biết đây có phải nghiệp báo cho cái gọi là “trao đổi ngang giá” của cô hay không.
Đúng lúc này, bậc thầy diễn xuất với vai diễn si tình gọi đến thăm hỏi: “Chào buổi sáng.”
Giọng anh còn hơi mơ hồ, pha lẫn âm mũi nặng, chắc hẳn cũng vừa mới thức dậy.
Tô Kiến Thanh đáp: “Chẳng ổn chút nào.”
“Sao vậy?” Giọng Kỳ Chính Hàn tỉnh táo hơn đôi chút, mang theo sự lười nhác, tùy ý. Kiểu giọng này, khi nói lời tình tứ lại càng dễ nghe.
Cô không đáp, lục lọi tìm thuốc.
Anh nói: “Đừng làm người ta lo lắng chứ.”
Cô trả lời: “Miệng em bị sưng, không tiện nói chuyện. Xin lỗi nhé.”
Thực ra, Tô Kiến Thanh hơi khó chịu vì vừa ngủ dậy.
Kỳ Chính Hàn ngừng một lát, sau đó bật cười, nói: “Là lỗi của anh.”
Giọng điệu dịu dàng, luyến tiếc vô hạn. Bất kể là thực lòng hay giả ý, tính tình anh vẫn luôn ôn hòa như vậy.
Không tìm được thuốc thích hợp, Tô Kiến Thanh liền thử một mẹo dân gian, bôi kem đánh răng lên môi. Nhìn vào gương, trông cô chẳng khác gì ông già Noel.
Kỳ Chính Hàn lại nói: “Uống nhiều nước vào.”