“Bộ anh là hoàng đế hả?” Cô trêu.
Không ngờ anh lại tiếp lời: “Còn em là hoàng hậu.”
“Tôi không muốn đâu, quản lý hậu cung mệt lắm.”
Kỳ Chính Hàn bật cười: “Tôi là vị hoàng đế chỉ có một vợ.”
Tô Kiến Thanh kinh ngạc nhìn anh: “Không làm diễn viên đúng là đáng tiếc, giả vờ si tình giỏi như vậy mà.”
Anh cười sảng khoái, thoáng chốc chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Tới ngã rẽ, tài xế hỏi: “Ngài Kỳ, bây giờ đi đâu ạ?”
Kỳ Chính Hàn đáp: “Đưa cô Tô về nhà.”
Tô Kiến Thanh nhìn cảnh vật bên ngoài lùi dần về sau, đèn đường và ánh đèn neon phản chiếu lấp lánh qua cửa sổ. Hơi ấm trong xe làm kính mắt cô phủ một lớp sương mờ, cô đành tháo ra, nhét vào túi áo.
Sau đó, Tô Kiến Thanh nắm lấy tay Kỳ Chính Hàn.
Lần này tay anh không còn lạnh băng như trước, nhưng vẫn không ấm bằng cô. Cô nhẹ nhàng đan lấy tay anh, đầu ngón tay men theo ngón tay anh, chậm rãi trượt vào lòng bàn tay. Không theo quy luật nào cả, chỉ từng vòng, từng vòng vẽ loạn.
Cảm giác tê dại lan từ lòng bàn tay lên tận tim, anh siết chặt tay cô, gập lấy ngón tay mong manh của cô vào lòng bàn tay mình.
“Chú Hà.” Kỳ Chính Hàn căn dặn tài xế, giọng anh khàn khàn. “Dừng xe ở đầu con hẻm phía trước.”
Chú Hà đáp lời, lập tức đánh tay lái rẽ vào một con hẻm nhỏ.
Kỳ Chính Hàn nói ngắn gọn: “Trong ngăn kéo có thuốc lá.”
Chú Hà mở ngăn kéo, lấy ra một bao thuốc: “Vậy tôi ra ngoài hút điếu thuốc.”
“Cạch.” Cửa xe đóng lại.
Bên trong xe lặng thinh, khiến cô vừa hoang mang, vừa bối rối, lại xen lẫn căng thẳng.
Ánh mắt họ giao nhau, nhưng không còn bình lặng như trước.
Nơi này không có đèn đường, chỉ có những chiếc l*иg đèn đỏ trước các tòa chung cư, mập mờ chiếu lên bầu trời đầy tuyết rơi.
Lớp băng dày lặng lẽ bám trên xà nhà, lắng nghe những lời ái muội. Chú chim già trong l*иg chậm rãi bước đi, dường như cũng cảm nhận được niềm hoan hỉ. Bông tuyết lả tả vỗ vào cửa kính xe, vô tình lạc vào chốn nhân gian nơi nam nữ quấn quýt bên nhau.
Có người ôm chặt lấy nhau mà hôn sâu.
Hưng phấn, cuồng nhiệt, rối loạn, kéo dài không dứt.
Cô bị đôi môi nóng bỏng của anh giam cầm. Đầu lưỡi anh cuốn lấy, cuốn sâu vào, phá vỡ toàn bộ sự tỉnh táo của cô. Hương thơm thanh mát, lạnh lẽo trên người anh lấp đầy khoang miệng cô.
Cô đã nhận một số thứ, đổi lại được vai diễn ấy. Du͙© vọиɠ của người trưởng thành, vốn dĩ phải có sự trao đổi tương xứng.
Giờ đây, anh giữ lấy cô, từng chút, từng chút một bắt cô hoàn trả.
Bắt đầu từ đêm nay.
Bàn tay anh trượt vào bên trong áo khoác cô, qua lớp áo len mỏng, ôm chặt lấy vòng eo mềm mại. Một bên áo gió của Tô Kiến Thanh rơi xuống, bờ vai mảnh dẻ áp sát vào lớp vest dày của anh. Ngón tay cô bị anh siết chặt, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, khuôn mặt trắng nõn ửng lên sắc đỏ. Đôi mắt vốn luôn thanh tỉnh nay đã chìm trong làn sương tình ái.
Anh mυ"ŧ lấy đôi môi nhợt nhạt của cô, lưu lại vệt đỏ.
Nhịp tim như ngựa mất cương, Tô Kiến Thanh thở gấp, tựa đầu lên vai anh, bị anh ôm trọn vào lòng, vô thức chỉnh lại quần áo.
Kỳ Chính Hàn lau đi vệt nước bên môi cô.
Mắt anh hơi khép hờ, một nụ hôn nữa rơi xuống lúm đồng tiền bên má cô.
Hầu kết của anh khe khẽ chuyển động, nói: “Anh đã nhịn cả đêm rồi.”
Hơi thở nóng rẫy phả lên mặt Tô Kiến Thanh. Chưa bao giờ cô ở gần anh đến vậy, gần đến mức có thể nhìn rõ đôi mắt anh.
Kỳ Chính Hàn rủ mắt, chóp mũi chạm vào cô. Môi mỏng của anh lướt qua khóe môi mềm ướt, chút ngứa ngáy nhẹ nhàng khiến cô run lên trong lòng anh.
Một bàn tay rắn rỏi đặt trên eo, đỡ lấy thân thể mềm nhũn của cô.
Nhưng anh vẫn chưa thỏa mãn, chưa đủ.
Một lần nữa anh xâm chiếm đôi môi ấy, mềm mại, ngọt ngào, mỗi lần nếm thử lại càng khiến người ta khát khao hơn.
Tô Kiến Thanh ngoan ngoãn nhắm mắt.
Hơi nóng cuộn trào, cô bị anh nhấn chìm.
Giữa lúc củi khô bốc lửa, chẳng ai để ý đến cái trán bóng loáng đang áp sát vào cửa kính xe. Mãi đến khi một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên, chấn động cả con hẻm.