Chương 30

Giữa bàn có một đĩa thịt nguội nhỏ, trên đó chỉ còn lại một lát củ sen nếp hoa quế. Kỳ Chính Hàn đứng dậy gắp lấy, Tô Kiến Thanh đoán anh định lấy cho Giang Liễm, vì anh dùng đũa riêng.

Nhưng ngay khi đầu đũa anh chạm vào miếng củ sen, Thịnh Yến đã nghiêng người tới, dùng đũa của mình ấn nó trở lại đĩa.

Hai đôi đũa của hai người đàn ông giao nhau trên cùng một miếng củ sen.

Kỳ Chính Hàn nới lỏng đầu đũa, Thịnh Yến nở nụ cười: “Cảm ơn ngài Kỳ.”

Mọi người đều nhìn theo động tác của cậu ấy, sau đó thấy cậu gắp miếng củ sen đặt vào bát của Tô Kiến Thanh.

Cậu trả đũa lại cho cô, hạ giọng: “Em thấy chị nhìn nó rất lâu rồi.”

Cô quả thực có thèm lát củ sen đó, cũng biết không tiện tự gắp. Thấy Thịnh Yến lấy giúp mình, ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn vào bát cô, khiến cô hơi xấu hổ, khẽ cúi đầu nói: “Cảm ơn.”

“Hẳn đây là món ăn ở quê nhà của chị.” Cậu nói.

Tô Kiến Thanh tò mò: “Sao cậu biết?”

Thịnh Yến cười: “Nhìn chị là biết ngay người Giang Nam rồi.”

Tô Kiến Thanh hời hợt gật đầu, sau đó lại ngước lên nhìn về phía Giang Liễm.

Sắc mặt Giang Liễm không được tốt lắm, Kỳ Chính Hàn nghiêng người nói nhỏ bên tai cô ấy, Giang Liễm giãn nhẹ đuôi mày đang nhíu chặt.

Tô Kiến Thanh quay sang nói với Thịnh Yến: “Đừng làm vậy nữa, lỡ sau này cậu bị làm khó trong công việc thì sao?”

Thịnh Yến chẳng bận tâm, cười nói: “Em bị làm khó hả? Chị nghĩ nhiều rồi. Nếu anh ta ghi hận em sẽ dứt khoát làm em biến mất khỏi cái giới này.”

Cách nói chuyện thản nhiên ấy khiến Tô Kiến Thanh giật mình.

Thịnh Yến lại nói tiếp: “Nhưng nếu vì chuyện nhỏ này mà muốn em biến mất, thì với lòng dạ của anh ta chắc chắn không thể đứng ở vị trí này. Vậy nên, hiện tại em vẫn an toàn. Dù sao cũng cảm ơn chị đã lo lắng. Còn muốn ăn gì nữa không?”

Tô Kiến Thanh lắc đầu: “Tôi no rồi, không cần phiền cậu gắp nữa. Nhưng lát củ sen trải qua bao phen tranh giành này quả thực rất ngon.”

Thịnh Yến cười rộ lên, nhưng trong mắt lại chẳng có ý cười. Cậu ấy quan sát cô một lúc, đột nhiên hỏi: “Chị sợ anh ta hả?”

Tô Kiến Thanh đáp: “Sao tôi phải sợ?”

“Chị là vợ anh ta hay sao?” Cậu chuyển chủ đề quá nhanh.

Tô Kiến Thanh đang uống nước, bị sặc phải ho khan. Cô nhận lấy khăn giấy Thịnh Yến chu đáo đưa qua: “Làm gì có chuyện đó.”

Rõ ràng cậu không hề nhắc đến tên Kỳ Chính Hàn, vậy mà cô lại chột dạ.

“Cũng phải, người như anh ta khó có vợ lắm.” Cậu thấp giọng nói.

Tô Kiến Thanh nhìn sang Thịnh Yến.

Cậu không nói thêm nữa, chỉ quay người trò chuyện với người bên cạnh.



Bữa tối kết thúc, Tô Kiến Thanh đi nhờ xe của Kỳ Chính Hàn. Anh không có lòng tốt đưa tất cả nữ sinh đại học về nhà, chỉ có cô là được vinh hạnh ngồi lên xe anh.

Lúc Tô Kiến Thanh lên xe, Kỳ Chính Hàn đang tựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần. Cà vạt và vest của anh vẫn chỉn chu, ngay ngắn như lúc mới mặc. Gương mặt anh tái nhợt vì mệt mỏi, dường như chỉ cần nằm yên thế này thêm nửa phút nữa là có thể ngủ thϊếp đi. Ngay cả khi ngủ, anh vẫn toát lên vẻ nhã nhặn và anh tuấn.

Cô ngắm dáng vẻ nghỉ ngơi của anh rồi nhớ đến những lời Thịnh Yến vừa nói trong bữa tiệc, cô bỗng nghĩ đến một câu ngạn ngữ: “Làm bạn với vua, chẳng khác gì làm bạn với hổ.”

Tô Kiến Thanh phì cười.

Tiếng cười khe khẽ của cô khiến anh mở mắt.

Anh nói: “Mệt quá.”

Cô hỏi: “Mệt gì cơ?”

Kỳ Chính Hàn liếc cô một cái: “Người bị kéo tới kéo lui cũng đâu phải em.”

Xe lăn bánh trên một con đường xa lạ. Trời đã về đêm, Tô Kiến Thanh không đoán được đây là đâu. Anh cũng không hề chỉ dẫn tài xế đi về hướng nào. Cô liền hỏi: “Nhà anh ở đâu?”

Kỳ Chính Hàn đáp: “Khu Đông Thành.”