Chương 28

Tô Kiến Thanh nói: “Đừng hiểu lầm, cậu ấy là đàn em của tôi.”

“Người tôi chọn, không cần em phải giới thiệu.” Anh lười nhác đáp lại, sau đó dứt khoát cúp máy.

Tô Kiến Thanh rất thức thời, chủ động đi tìm anh.

Kỳ Chính Hàn dõi theo từng bước chân cô, nhìn cô băng qua hành lang, đi về phía mình. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác dài màu nhạt, lần đầu tiên đeo kính trước mặt anh, suýt chút nữa khiến anh không nhận ra.

Khi cô đến gần, anh nhẹ nhàng hỏi: “Không có gì muốn nói với tôi sao?”

“Tôi nên nói cái gì đây?” Cô liếc nhìn dáng ngồi lười biếng của anh, bảo. “Tôi đâu phải cung nữ của anh, phiền anh đứng đàng hoàng nói chuyện đi.”

Kỳ Chính Hàn ngẩn ra rồi bật cười, sau đó quả thật nghe lời đứng dậy.

Anh dựa người vào lan can, hai tay đút túi, đứng đối diện cô, ánh mắt lấp lửng ý cười: “Có thật là nhớ tôi không? Hay là đang dỗ dành tôi đấy?”

Tô Kiến Thanh hỏi: “Quan trọng lắm sao?”

Anh cúi người, nghiêm túc nói: “Vì một câu nói của em, tôi đã gác lại dự án ba trăm triệu ở nơi khác. Em nói thử xem?”

Ai biết ba trăm triệu đó là thật hay giả? Cô nhướng mày: “Nhiều tiền vậy, nếu anh mất trắng thì định bắt tôi đền chắc?”

“Bắt em đền à? Nhưng không phải theo cách này.”

“Đừng có dọa tôi, tôi đâu có mời anh đến.” Nói xong, cô giả vờ đau đớn, đưa tay day nhẹ hai bên thái dương.

Trên gương mặt Kỳ Chính Hàn không có dấu vết tức giận: “Em vô tâm cũng được, nhưng tôi không thể giống em. Dù không nhận được cuộc gọi, hôm nay tôi vẫn sẽ đến.”

“Vì sao vậy?” Cô cố tình hỏi thêm một câu.

“Là vì Tô Kiến Thanh.” Câu này, anh nói ra một cách tự nhiên đến đáng nể.

Cô lại đáp: “Là vì anh nhất thời hứng thú.”

Anh bật cười: “Sao tôi lại dây dưa với con sói mắt trắng như em nhỉ?”

Tô Kiến Thanh khoanh tay, cũng cười theo. Hiếm hoi lắm cô mới có thể thoải mái trước mặt anh như vậy, giống như bạn bè trò chuyện bình thường.

Hôm nay cô dậy trễ, không kịp trang điểm, chỉ đeo một cặp kính gọng đen. Gọng kính khá to làm khuôn mặt cô trông càng nhỏ hơn, tóc cũng chỉ dùng một chiếc kẹp càng cua tùy tiện búi lên phía sau.

Thực ra, gương mặt Tô Kiến Thanh trang điểm hay không cũng không có quá nhiều khác biệt, chỉ là khi không tô son, môi trông nhợt nhạt hơn, thiếu đi chút khí sắc. Cô tựa vào khung cửa, bộ dạng rõ ràng rất tùy ý, nhưng lại mang theo nét đẹp lạnh nhạt, thanh tao thoát tục.

Cô nhắc đến chuyện vai diễn: “Sao anh không nói trước với tôi? Hại tôi cứ bám lấy đạo diễn hỏi mãi, đến mức ông ấy suýt phát cáu.”

“Ông ấy sẽ không chê em phiền hà đâu.” Kỳ Chính Hàn nói với vẻ chắc chắn, đoạn lại bảo. “Một món quà nhỏ thôi, tôi sợ em không nhận.”

“Tôi nào dám làm thế?”

“Vậy em có thích không?” Anh nhìn thẳng vào cô, mắt ánh lên chút mong đợi.

Cô không vội trả lời, có ý cười cợt: “Ngài vất vả huy động cả đoàn chỉ để sửa kịch bản cho tôi, thực sự là tôi rất sợ bộ phim này sẽ thất bại, từ đó bản thân sẽ phải mang tiếng xấu muôn đời.”

“Chuyện đó sẽ không xảy ra, những bộ phim tôi đầu tư chưa từng thất bại.”

Quả nhiên đàn ông đều là danh từ đại diện cho sự tự tin.

Lời nói ấy khiến Tô Kiến Thanh cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Cô gạt bỏ những bất an trong lòng, khẽ mỉm cười, đôi má lúm đồng tiền hiện lên duyên dáng.

Ánh mắt cô tự nhiên dừng lại trên ống quần tây phẳng phiu của anh, âm thầm suy nghĩ, không biết bên dưới lớp vải đó là một đôi chân như thế nào, liệu có thẳng tắp và cân đối như cô tưởng tượng hay không.

Cô khẽ đẩy gọng kính.

Kỳ Chính Hàn cúi mắt nhìn lọn tóc mềm mại của cô. Cả hai đều im lặng, trong một góc yên tĩnh chỉ có hương cỏ cây thoang thoảng quanh người họ, không quá gần cũng chẳng quá xa.